Yêu người bằng tuổi thì sao

07:37 |
Yêu người bằng tuổi thì sao chứ!

Trời mưa.
Mưa như chưa bao giờ được mưa.
Người ta bảo, khi trời mưa có nghĩa là ông trời đang khóc.
Nếu thật sự là như thế thế, em nguyền rủa thứ gì đã làm cho ông trời khóc dã man tàn bạo như vậy. Mưa từ sáng đến tối, cứ nhỏ lại to. Chẳng ra làm sao cả.
Ngoài trời mưa như trút nước, lại còn có sấm. Mấy đứa con gái trong lớp học thêm, thỉnh thoảng có tiếng sấm lại hét toáng lên, túm lấy nhau “Tớ sợ lắm!”. Thầy giáo thì đang gào rát cổ họng nói thi với mưa để truyền tải nốt bài giảng, vì ngày mai là thi rồi. 1 số đứa chăm học thì căng lỗ tai ra mà nghe, 1 số đứa thì bận “sợ hãi” hoặc bận “giả vờ sợ hãi” bám chặt lấy bọn con trai.
Em chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài mặt thì có vẻ bình thản, nhưng thật ra đang sốt ruột muốn chết đi được. Sắp tan học rồi, không biết giờ này anh đến chưa. Vừa muốn anh đến, lại vừa không muốn. Mưa như thế này, mà đang còn đang bị ốm, nhỡ nặng hơn thì sao. Em thò tay vào ngăn bàn nhắn tin cho anh.
“Ck ơi, đang ở đâu thế?”
Anh rep nhanh lắm, hình như đang cầm điện thoại.
“Anh đang ở nhà”.




Ở nhà, chẳng phải hôm nay anh bảo có chết cũng đến đón em sao? Điện thoại trong ngăn bàn lại rung.
“Hôm nay chắc là không đến được. Mưa quá, anh đang ốm. Xin lỗi vợ yêu nhé:*”.
Vừa mới lo anh bị ốm, bây giờ chỉ muốn anh chết luôn ở nhà với cái máy tính chết tiệt ấy. Giận anh luôn. Em nhắn lại cho anh 1 cái tin thờ ơ -
“Ờ, tí về với bạn cũng được.”
Nhét điện thoại vào cặp, em bực mình chép bài.
Rầm!!!
Sấm đánh vang rền, cái loa mồm của mấy đứa con gái chắc cũng ngang với sấm. Em – giận cá chém thớt là biệt tài.
“Hét cái gì mà hét, có cái đéo gì đâu mà sợ. Bọn mày đỏng đảnh nó vừa thôi, có phải chưa nghe thấy sấm bao giờ đâu mà gào ầm ĩ lên như thế?”
Bọn nó tròn mắt lên nhìn em. Phượng Bảy chép miệng, nghịch nghịch lọn tóc.
“Chúng mày kệ nó, chắc lại cãi nhau với thằng Thảo đấy.”
Em nhăn mặt, nhìn không nói nữa. Em với nó mà cãi nhau, chắc chắn có đứa sứt đầu mẻ trán. Nhưng chẳng hiểu sao 2 đứa ngang như cua này vẫn chơi với nhau được, chơi thân là đằng khác.



Cái Xu huých nhẹ vào tay em.
“Chị lại cãi nhau à?”
“Không.”
“Chém gió, nhìn cái mặt là biết ngay.”
“Lắm chuyện, học đê.”
Em giả vờ chăm chú học, thực ra đầu óc toàn tưởng tượng đến cảnh anh ngồi nhà chăn ấm đệm êm, chuyển từ trạng thái “giận người chém người” sang “giận người chém giấy”. Chỉ tội mỗi quyển vở, lại thêm mấy lỗ thủng nữa.
Sau 1 hồi dặn dò nhắc nhở, cuối cùng thầy giáo cũng “thả” học sinh về nhà bằng câu nói muôn thủa.
“Chúc các bạn 1 buổi tối ngủ ngon và hẹn gặp lại vào thứ 5 tuần sau. Tạm biệt!”
Rắc rối. Em xách cặp đứng dậy, hôm nay lại phải đi nhờ. Nhưng số đen, đứa nào cũng có cặp đi về. Em vác cái ô đen sì của anh ra cổng, trong lòng không ngừng chửi rủa cái đồ vô tâm như anh. Cứ nghĩ đến cái cảnh anh đang ngồi nhà, trùm chăn bắn Gunny mà tủi thân kinh khủng.
Đang lủi thủi vác cái ô to đùng đi trên vỉa hè, có tiếng còi xe bên cạnh kèm theo cái giọng bắt chước mấy ông xe ôm tếu kinh khủng của anh.
“Xe ôm không em ơi?”
Em ngẩng đầu, nhìn cái mặt toe toét của anh chỉ muốn vặn cổ anh 180 độ để không phải nhìn thấy cái bản mặt đáng ghét ấy nữa.
“Ôm có mất tiền không?”
“Không, ôm chỉ mất “ôm” thôi” -
Anh lại nhăn răng cười. Em lườm anh 1 cái rồi cụp ô, hậm hực trèo lên xe. Anh vẫn đứng im không chịu nổ máy.
“Sao không đi?”
“Em không che làm sao anh đi được. Sắp ướt hết cả người rồi.”
“Lắm chuyện!”
Em vòng tay qua bụng anh che ô. Anh nổ máy.
“Vợ ơi…”
Cái giọng ngọt xớt nghe thấy ghét.
“Gì?”
“Giận anh à?”
“Không.”
“Sao lạnh lùng thế?”
“Đang bực mình.”
“Thế mà em bảo không giận.”
“Vì tưởng bị 1 thằng tâm thần bỏ bom nên mới thế.”
Em cười cười.
“Ơ, thằng nào bị tâm thần ý nhỉ.”
Anh giả vờ ngơ ngác, nói mình mà cứ như nói người khác.
“Vì nó bảo không đến nhưng cuối cùng lại mò đến. Không tâm thần thì là gì?”
“Không phải tâm thần. Tại nó thương vợ nó quá, không nỡ để vợ nó đi bộ về nên mới phải mò đến chứ sao. Em không hiểu tình yêu cao cả của nó à?”
“Xì, vâng, cao và rất xa.”
Em xì 1 tiếng. Đồ lẻo mép.
“Thế giờ hết giận chưa?”
“Chưa.”
“Làm gì mới hết giận?”
“Im đi, đừng nói nữa thì hết giận.”
Thật ra em chẳng giận tí nào, vui là đằng khác. Vì anh vẫn đến đón em. Nhưng em vẫn cố tình làm khó anh. Ai bảo tự dưng kiếm chuyện.
“Thế thì em ôm chặt anh vào rồi anh không nói nữa.”
“Này, ai là người ra điều kiện đấy?”
“Em mà, nhưng ôm đi, anh lạnh lắm.”
“Không.”
“Không ôm anh lảm nhảm tiếp đấy.”
Em chào thua. Cái gì chứ cái trò võ mồm này thì anh là số 1. Em đành ngồi sát vào, ôm chặt hơn.
“Đấy, ngoan thế cơ mà. Vợ anh có khác.”
“Muốn ăn đòn à, có im đi không?” – Em dọa.
“Rồi rồi, anh im.”
Em im lặng, tựa cằm vào vai anh. Anh khẽ ngâm nga 1 đoạn trong bài Until You của Shayne Ward. Em không biết hát, toàn nghe anh hát nên thuộc đúng 1 câu.
“Baby, nobody, nobody, until you~”.
Trời vẫn mưa không thương tiếc, em bỗng dưng ghét ông trời, sao mà khóc nhiều thế. Cái áo khoác anh mặc ướt nhẹp, em hạ thấp ô xuống, anh lại nâng lên.
“Giơ cao lên vợ, không 2 đứa cắm răng vào đường bây giờ.”
“Mưa to, ướt hết áo rồi kìa.”
“Không sao, đằng nào anh cũng chưa tắm.”
“Đồ ở bẩn!”
Em mắng yêu, anh lại bắt đầu hát.
“It feels like nobody ever knew me until you knew me.
Feels like nobody ever loved me until you loved me.
Feels like nobody ever touched me until you touched me.
Baby, nobody, nobody, until you.”
Thương anh lắm, em cố gắng che ô cẩn thận, hạn chế tối đa nước vào người anh. Tay mỏi nhừ, nhưng sợ anh cảm thêm nên em vẫn cố. Tự nhiên ghét trời mưa thế không biết.
Về đến nhà, em xuống xe, chạy vào nhà lấy áo mưa cho anh. Người đâu ra mà hâm thế không biết, đang ốm mà vác xe đi xe máy. Anh mặc áo mưa xong, ngoắc ngoắc ngoán tay gọi em. Em lại gần, anh lại kiss trộm. Nhớ hồi mới yêu nhau, bị anh kiss trộm là mặt đỏ như quả gấc. Lâu lâu cũng quen rồi, không thèm đỏ mặt, hôm nào hứng là túm anh kiss lại nữa. Nhưng hôm nay nhìn anh như con vịt trong cái áo mưa vàng chóe nên “tạm tha”. Anh cười toe.
“Về nhá!”
“Ờ về đi”
“Tối không được mơ về anh nhá!”
“Ờ biết rồi.”
“Ngủ ngon nhá!”.
“Có biến ngay không thì bảo!”
“Rồi rồi anh biến đây, vợ yêu vào đi nhé!”
Em nhìn theo cái “con vịt vàng chóe” khuất sau ngã rẽ, tủm tỉm cười. Tất nhiên, em sẽ không mơ về anh đâu. Vì cái triết lì ngược đời của anh, nếu em mơ về anh thì cả đêm ấy anh sẽ mất ngủ vì nhớ em. Đúng là ngược đời.
+++
Tính ra, em với anh yêu nhau được 2 năm rồi nhỉ. Thiếu 8 tháng nữa là tròn 2 năm =)). Có người yêu bằng tuổi, thú vị thật. Em “quen” anh từ cái hồi mà 2 đứa còn lóc cóc đạp xe 3 bánh, cho đến khi lên cấp II, anh vi vu xe điện còn em – chúa lười – đi bộ cho “thân thiện với môi trường”. Rồi lên cấp 3, anh lượn lờ khắp nơi với cái xe mang biển HB, còn em thì vẫn trung thủy với đi bộ.
Lớp 10, đứa nào cũng ngơ ngơ không biết gì. Đầu năm mới vào lớp, ai cũng tưởng em với anh là người yêu, đi đâu cũng dính lấy nhau. Rồi anh cũng dần chơi thân với bọn con trai, chẳng biết bọn nó đầu độc anh cái gì về “màn tỏ tình lãng mạn” mà vào 1 cái ngày lạnh chết cha chết mẹ, anh lôi em lên Sa Pa để . . . tỏ tình cho lãng mạn. Cái kiểu tỏ tình của anh, đúng là có 1-0-2. Đi...hơn 30 cây số, rồi hì hục leo Hàm Rồng để nhận được câu tỏ tình siêu vớ vẩn của anh.
“Mày có muốn lúc nào cũng có người đưa đi đón về không?”
Em thở không ra hơi, ngồi phịch xuống đất, dựa vào lan can trên Sân Mây.
“Có chứ sao không.”
“Thế mày yêu tao đi, rồi tao đưa đi đón về.”
Em tu ừng ực chai C2, mệt gần chết, yêu đương cái gì.
“Ờ tao yêu mày lắm.”
“Con điên kia, tao nói nghiêm túc đấy!”
Mắt anh bỗng “nghiêm trọng”. Em hơi ngạc nhiên nhìn anh, rồi bật cười, vỗ vai anh.
“Thằng dở hơi này, có ai tỏ tình mà xưng “mày” “tao” không? Thôi đéo đùa nữa, tao mệt lắm rồi. Tự nhiên lôi tao lên đây, mệt chết đi được.”
“Mày điên à? Tao nói tao yêu mày. Đấy, tao tỏ tình đấy. À không, anh yêu em.”
Anh tự dưng gào toáng lên, mấy khách du lịch quanh đấy cũng quay ra nhìn, có người còn tủm tỉm cười nhìn em. Xấu hổ, em kéo tay áo anh, thấp giọng.
“Rồi rồi, nói bé thôi, người ta nhìn.”
Anh ngồi xổm xuống nhìn anh, cái mặt te tởn thường ngày biến đâu mất, trông anh nghiêm túc thấy lạ.
“Thế có đồng ý không?”
“Thật hay đùa thế?”
“Thật!” – Anh trả lời chắc nịch.
“Cho thời gian suy nghĩ, trả lời sau.” – Em kiếm cớ thoái thác.
“Nói luôn, không phải đánh bàn lùi.”
Âm mưu của em, lúc nào cũng bị anh lật tẩy, còn chưa biết trả lời thế nào, anh đã bồi thêm 1 câu vô cùng bá đạo.
“Không đồng ý thì đi bộ về nhà nhé!”
Em tròn mắt nhìn anh, trong đầu không ngừng thắc mắc “Thằng cha này hôm nay đầu óc có vẫn đề à?”.
“Có đồng ý không?”


Anh dí sát mặt vào, em giật mình lùi ra xa.
“Đang nghĩ.”
“Nghĩ ngợi gì, gật hoặc lắc thôi.”
“Từ từ mới nghĩ được chứ!”
Em mếu máo nhìn anh. Em đang nghĩ thật mà. Em sợ cho đi, sợ trao tình cảm mà không được đáp lại, vì thế, em chưa bao giờ đụng đến chuyện yêu đương. Nhưng giờ, anh – thằng bạn thân từ bé – tỏ tình với em, em vừa muốn đồng ý, lại vừa muốn từ chối.
“Đếm từ 1 đến 3, không có đáp án thì có đồng ý cũng đi bộ về nhé!”
Em im re. Ai chứ anh đã nói thì hoàn toàn có thể.
“1″
“2″
“2 rưỡi”
“2 phẩy 6″
“2 phẩy 7″
Anh nhìn em dò xét. Nghĩ lại thấy buồn cười, nếu lúc ấy anh đếm hẳn “1,2,3″ chắc bây giờ em với anh vẫn mày tao bốp chát.
“2 phẩy 8″
“2 phẩy 85 . . . đéo nói nữa, không đồng ý thì thôi! Đi về.”
Anh đứng bật dậy, chẳng hiểu sao lúc ấy phản xạ đầu tiên của em là túm tay anh kéo lại rồi gật đầu lia lịa. Em cũng muốn thử, yêu – là như thế nào.
Anh cười toe toét, ngồi thụp xuống.
“Đồng ý rồi nhá, yêu thật đấy!”
“Ừ ừ, cho tao về được chưa.”
Cái mặt đang toe toét, tự nhiên trợn tròn mắt với em.
“Tao với anh, gọi bằng anh.”
“Điên à, bằng tuổi mà bắt gọi bằng anh.”
“Muốn cuốc bộ về à?”
“Không.”
“Thế thì gọi bằng anh.”
“Không.”
“Chán sống à?”
“Không.”
Anh bực mình, nhăn mặt.
“Mày bị ngộ từ “Không” à?”
Nhìn anh cáu, em bỗng bật cười.
“Ừ.”
Anh lầm bầm cái gì đó rồi lấy máy ảnh ra, ngồi sán vào em.
“Làm gì thế?”
“Chụp ảnh kỉ niệm.”
“Kỉ niệm cái gì?”
“Kỉ niệm ngày yêu nhau: 27 tháng 11 năm 2010.”
“Không chụp, đang bơ phờ.”
Anh mặc kệ, vẫn sán vào. Môi anh chạm vào má em, tự nhien nóng ran mặt. Em mệt không thèm chấp, quay mặt nhìn ra chỗ khác.
Tách.
Tiếng máy ảnh, em quay đầu lại, anh đang xem ảnh, cái mặt gian không chịu được.
“Người yêu ơi, lấy ảnh này làm ảnh cưới của vợ chồng mình nhé!”
Em giật lấy máy ảnh, há hốc ồm. Anh thì đẹp rồi, không phải nói. Còn em thì : tóc tai bù xù, mặt mũi trắng bệch vì lạnh, người như con gấu nhồi bông…. Tóm lại, trông em cực kì tàn tạ. Đang định bấm nút xóa anh đã giật lại.
“Không được xóa, ảnh cưới mà!”
“Cưới xin cái gì, xóa đi. Trông như con ngộ.”
Anh đứng dậy, giơ cao máy ảnh.
“Không được, ảnh đầu tiên kiss nhau đấy.”
“Kiss nhau hồi nào, chạm má thôi, xóa đi chụp cái khác.”
Anh cười gian.
“Chụp cái khác nhé!”
Nói xong đã chạy biến đến chỗ 1 ông Tây gần đấy. Em siêu ngu Tiếng Anh, còn anh thì siêu giỏi. Anh liến thoắng cái gì đó với ông Tây, ông Tây cười cười “Ok!”.
Anh chạy lại khoác vai em.
“Chụp thôi.”
“Bây giờ à?”
“Ừ.”
Đành thế, em cào cào lại tóc, nhìn vào ống kính.
“1, 2, 3!”
Tách!
Đơ. Cứng đơ.
Lần đầu tiên trong 16 năm trời vật lộn mới biết thế nào là kiss. Nụ hôn đầu tiên của em ở 1 nơi vô cùng lãng mạn mà biết bao cô gái mơ ước. Nhưng ngại sắp chết, chỉ muốn tìm 1 cái lỗ để chui xuống đất. Bức ảnh thứ 2 từ khi chúng ta bắt đầu yêu nhau, chỉ thấy mỗi cái đầu “đầy tóc” của anh và cái mắt “tròn không thể tròn hơn nữa” của em.
Lúc về, vào zing thấy có mấy thông báo “Henry đã tag bạn vào 1 ảnh”. Em click vào xem, suýt thì ngã ngửa. Vội vàng vơ lấy cái điện thoại, tra tấn bàn phím bằng số điện thoại của anh.
“Gì thế người yêu? Mới xa anh 1 tí đã nhớ rồi à?”
“Thằng kia, mày chán sống rồi à? Tháo hết ảnh trên zing xuống!”
“Ơ anh đang tắm chẳng nghe thấy gì, thôi nhá!”
Anh cúp máy nhanh chóng. Em gọi lại, trong điện thoại vang lên giọng nói vô cùng đầm ấm và thân thiện : “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau.”
Em ném cái điện thoại xuống giường, hậm hực quay ra nhìn màn hình. Bỏ qua cái comment trêu chọc của bạn bè, em nhìn chằm chằm vào mấy bức ảnh, bất giác nở nụ cười. Down hết chỗ ảnh về, em tắt máy rồi trèo lên giường. Thật ra, đêm ấy em không nggủ được .
+++
Lần đầu tiên cãi nhau, vì 1 cái lí do hết sức vớ vẩn.
Hôm ấy em được nghỉ học, mấy đứa bạn trong lớp học thêm rủ nhau đi chơi. Anh nhắn tin rủ đi đánh lẻ, em không đi. 2 đứa nói qua nói lại, tự nhiên anh im re. Em thắc mắc, không biết anh đang nghĩ gì, chị gái gọi điện.
“Mày về nhanh lên, thằng Thảo nó nhắn tin cho mẹ bảo mày bỏ học đi chơi kìa.”
Em nổi xung, gọi điện cho anh.
Lần đầu tiên cãi nhau, vì 1 cái lí do cực cực cực kì trẻ con. Lúc ấy em giận lắm. Anh cũng giận. Anh quát.
“Đéo về thì thôi, đéo yêu đương gì nữa.”
“Ờ, tao đéo thèm.”
“Biến mẹ mày đi!”
“Sao mày không biến mà tao phải biến? Mày bố đời với ai thế?”
Em dập máy. Anh gọi lại, em tháo pin luôn. Cho anh thử cảm giác “Thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” là như thế nào.
Thế là chia tay. Nhưng chẳng được bao lâu, sáng hôm sau anh lại mò đến đón em. Em làm mặt lạnh với anh, anh cười cười.
“Vợ ơi, lên xe đi học.”
“Hôm qua đứa nào bảo đéo yêu đương gì nữa cơ mà.”
“Ơ thằng nào bảo ấy nhể?”
Em ghét cái kiểu làm như không có chuyện gì của anh.
“Thằng nào thằng ấy tự hiểu.”
“Thôi mà vợ, anh xin lỗi mà.”
Em mặc kệ anh hạ mình xin lỗi, “hiên ngang” đi xe ôm đi học. Anh kè kè đi đằng sau, em bảo ông xe ôm.
“Bác ơi, có thằng nào cứ đi sau mình ấy ạ.”
Ông xe ôm ngoái lại, nhìn anh quát.
“Thằng kia, đi thì đi nhanh lên, bám đít tao làm gì?”
Anh trợn tròn mắt nhìn, nhưng không nói gì, vẫn kè kè đi sau. Ông xe ôm bực mình phóng nhanh, anh đuổi theo. Cuối cùng cũng đến cổng trường, em xuống xe định trả tiền, anh đã đưa tiền luôn. Ông xe ôm lườm lườm anh, rồi cũng đi. Em bật cười, mặt anh ngắn tũn.
“Tự nhiên bị ăn chửi.”
“Cho chết!”
Anh lại toét mồm.
“Vợ ơi, hết giận nhá!”
Em vẫn cười, đi thẳng vào trường.
Thế là chúng mình làm lành. Giận nhau, cãi nhau, đòi chia tay như cơm bữa. Hiện tại, “kỉ lục”...chia tay của bọn mình đã “chạm mức” 1 tuần =)).
Có người yêu bằng tuổi, nhiều cái thích.
Ví dụ : Đi học cùng nhau, ăn sáng cùng nhau, làm bài tập hộ nhau, chép phạt hộ nhau, . . .
Cãi nhau nhiều, nhưng làm lành nhanh thôi.
Em với anh, thỉnh thoảng lại mày tao bốp chát. Phải nói là : Anh trẻ con kinh khủng.
Đâu cần phải yêu người hơn tuổi, em thích có người yêu bằng tuổi hơn.
Lớn rồi, còn 1 năm nữa thôi là thi đại học. Anh nói sẽ thi Ngoại Thương, còn em, em vẫn chưa định hướng được. Nhưng mình còn trẻ, còn nhiều thời gian cho nhau mà, lo xa làm gì cho mệt. Phải không?
Read more…

Có những người chỉ để giấu đi trong lòng mình

07:34 |
Có những người chỉ để giấu đi trong lòng mình

Rất nhiều người trong số chúng ta vẫn đang giấu riêng cho mình bí mật về một người, một người mà chính bản thân ta cũng thấy khó định nghĩa nhất, khó nắm bắt nhất, và đặc biệt là khó...quên nhất!

Ta chẳng hiểu mục đích họ xuất hiện trong đời mình để làm gì khi không hẳn là người dưng, không là bạn, không phải tri kỷ, cũng chẳng là tình yêu. Họ đến với ta làm gì rồi làm trái tim ta loạn nhịp, nhưng lại không chịu (hay không thể) ở bên ta mãi mãi không rời?

Ta chẳng hiểu vì sao, từ lúc nào và cho đến bao giờ ta mới thôi rung động khi đứng trước họ, mới thôi mỉm cười khi nghĩ đến họ và thấy khó chịu khi không thể tiến lại gần họ hơn một chút, hay để họ xa ta một phút!





Ta cố gắng bao nhiêu lần thử làm rõ ràng rành mạch thứ tình cảm ta dành cho họ, họ dành cho ta là gì? Nhưng càng nỗ lực thì dường như mọi thứ càng mờ mịt và vô cùng khó đoán định.

Cuối cùng, ta chấp nhận bỏ cuộc, buông họ rơi tự do vào một quãng nào đó vơ vẩn trong lòng mình. Nhiều lúc ta sợ nghĩ đến họ, sợ chạm tới họ, vì ở họ có tất cả những gì mà ta cần. Là vui cười, hạnh phúc, là ngọt ngào, lãng mạn, là tiếc nuối, vấn vương, là xót xa, nhung nhớ...Ta sợ, bởi vì ta nghĩ nếu không chạm vào thì sẽ không có chuyện chẳng may rơi ra, rồi vỡ rồi tan, rồi hoang mang vì lạc mất - 
Ta biết, mất họ, ta sẽ không còn là chính bản thân mình nữa. Và ta cũng biết, có họ ở bên, dù chẳng là gì của nhau, nhưng ta cảm thấy "an toàn". Một sự an nhiên không dễ gì có được, từ một người vừa lạ vừa quen, vừa lạnh lẽo vừa ấm êm, vừa muốn quên vừa muốn nhớ...

Và thế là, qua bao nhiêu niềm trăn trở, ta quyết định giấu họ trong sâu thẳm tim mình, thôi không định nghĩa hay tìm hiểu, thôi không đoán định hay mong chờ. Chỉ đơn giản là một người xuất hiện, làm cuộc sống của ta đa màu sắc hơn thôi...

Có biết bao nhiêu người xuất hiện trong cuộc đời ta, có người ở lại, người bước ra, và có người ta giấu họ đi. Người bị-giấu-đi ấy, họ có khả năng làm cuộc sống của ta đặc biệt hơn rất nhiều, chỉ bằng cách có mặt ở đâu đó, vào những khoảnh khắc diệu kỳ nào đó...

Và chúng ta, ai cũng cần có một người chỉ để giấu đi...
Read more…

Sẽ thế nào nếu anh và em chia tay

23:33 |
Em sẽ không khóc đâu vì em tin sau một cuộc tình chúng ta sẽ trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn. Và rồi tìm kiếm một nửa của mình sẽ thật đúng đắn hơn trước. Anh có nghĩ giống em không?

Em sẽ đi làm lại tóc, thay đổi những gì có thể thay đổi để khi nhìn em, anh sẽ không bắt gặp lại một con bé ngốc xít, yêu anh say đắm như trước.. cô bé đó ngày xưa đã chết và bây giờ trước mặt anh là em, một con người mới, yêu đời, tự lập và biết lo hơn cho cuộc sống dẫu là bên cạnh không có anh nữa.

Em sẽ tự bước đi trên chính đôi chân mình, sẽ vẫn mỉm cười nếu mai này ta gặp lại. Vì kết thúc một chuyện tình thì anh và em, hai đứa vẫn là bạn, vẫn là thứ gì đó hiện hữu trong thế giới này cho dù bây giờ ta có đang ở hai thái cực - blog tinh yeu

Em sẽ cất hết tất cả những gì làm em gợi nhớ đến anh trong căn phòng cũ, con khỉ bông, bức tượng thiên thần, cuốn sổ nhỏ có ghi những cảm xúc bồng bột của em về anh. Những gì thuộc về anh em xin cất lại nơi rất sâu trong tim mình. Để em không còn buồn, để em không còn nhớ anh đôi lúc. Và em tin một nữa của anh anh sẽ tìm thấy sớm thôi.. và ít nhất là trước khi em có người mới

Em chợt nhớ đến có một lần mẹ đã nói rằng “ Con gái là mối tình đầu của con trai thì chuyện tình đó sẽ không vững bền.. Để tình yêu tồn tại lâu dài thì ai cũng phải trải qua vài ba chuyện tình để rồi hiểu hơn về tình yêu. Về những gì cần cho tình yêu và những mặt trái mà ta chưa biết về tình yêu.”Lúc đó em không tin, mà không, không muốn nghĩ về điều đó nhiều nhưng bây giờ nó đã xảy ra và anh và em đã không hề cố gắng.



Em sẽ bắt đầu uống cafe như lúc này e đang nhâm nhi và viết những suy nghĩ về anh, về 2 chúng ta. Tại sao lại là uống café ư? Vì e có thể tỉnh táo hơn, minh mẫn hơn. Không để những gì trái tim mách bảo làm xao động lí trí của mình. Sẽ không còn những buổi tối tưởng tượng ra cảnh nếu chúng ta chia tay nhau và khóc thút thít như một đứa trẻ nhớ mẹ. Sẽ không còn ngồi và hi vọng sáng nay anh sẽ tới nhà mình và tạo ra một bất ngờ cho em vì anh bảo sáng nay anh không đến. Sẽ không còn vẽ vời tên anh trên giấy, không còn nghĩ về cái tên em sẽ đặt cho con chúng ta.. Không còn.. sẽ không bao giờ tồn tại nữa.. và thế.

Em uống café, một thức uống mặn đắng, chua chat ở cuống họng. một thức uống mà em hay hỏi là sao phải uống những thứ dở tệ thế. Để rồi bây giờ em ngồi và ngậm nuốt những giọt đắng thế này

Em sẽ chấm dứt hẳn những câu chuyện em hay chực kể cho mẹ nghe về anh. Về gia đình hoàn hảo của anh. Về những gì em cho là tương của hai chúng ta..

Em sẽ đổi số điện thoại và tất nhiên sẽ không liên lạc với anh nữa. em cần có thời gian và không gian để xây dựng lại các mối quan hệ. Dành thời gian cho cá nhân hơn. Cho học tập hơn.. Mọi thứ sẽ vẫn ốn nếu như không có anh. Anh cần biết điều này.

Một cô gái đã bước qua nhiều cuộc tình như em sẽ không đau đớn, suy sụp nhiều khi mất anh. Chúng ta hãy xem như quay lại như lần đầu quen biết nhau. Không có việc chúng ta thức đến 3h sáng nói những thứ linh tinh, dù ngày hôm đó chúng ta phải chuẩn bị thi cuối kì.

Sẽ vẫn đủ mạnh mẽ, bước qua những song gió của cuộc đời này. Hãy tin tưởng là như thế.. Tình yêu không phải là thứ duy nhất biết đau. Hay xoa dịu nó để rồi đến một ngày bạn sẽ không còn đau nữa..

Hãy đến những người mà anh quý mến mà trong quá khứ em đã chỉ trích vs anh. Hãy làm những gì anh cho là đúng. Những gì mà khi xưa em đã cấm đoán, đặt điều với anh. Hãy hứa với em là dù chúng ta đã chia tay nhưng đừng bao giờ xấu hổ với những người bạn của chúng ta vì anh biết không? Rồi ai cũng chia tay và gặp những chuyện đau khổ như chúng ta thôi. Hãy vẫn cứ hiên ngang, vô tư vs họ. đừng sợ đối diện với những người đó anh nhé!


Hãy tiếp tục với những mục tiêu mà anh đã đặt ra. Đừng vì chuyện này mà phải gián đoạn chúng lại. Hứa với em anh sẽ không buồn, không khóc mỗi khi nhớ về em. Để những kí ức về em sẽ mãi mãi nằm sâu trong trái tim, mãi mãi ngủ quên ở đó.

Nếu nhớ em, anh cũng đừng qua nhà em rồi lẳng lặng đứng nhìn em nhé.. em không thích điều này chút nào. Người con trai em đã từng yêu phải là người mạnh mẽ, biết bước qua những cảm xúc đong đầy đó, hãy cứ bước đi dù không còn em nữa..

Những gì chúng ta đã chọn lựa, xin anh đừng bao giờ hối hận. vì thế trước khi đưa ra quyết định gì anh phải suy nghĩ cho thật kĩ. Để không phải luyến tiếc nhiều.

Cuối cùng, em không chúc anh hạnh phúc đâu. Để anh biết rằng để có hạnh phúc, anh và em đã trải qua những khổ tâm, những đau đớn thế này.. Em cũng sẽ không tha thứ cho anh đâu vì vậy đừng có xin em sự tha thứ hay bất cứ điều gì tương tự. Hãy sống tốt để sau này ta gặp nhau sẽ không ai phải thấy xấu hổ với hình ảnh ngày xưa trong mắt người kia anh nhé!!


Yêu anh..!
Read more…

Trong lúc tình còn ấm, xin hãy nắm chặt tay nhau...

23:28 |
"Tay trong tay là tình còn ấm

Tay buông tay rồi tình lạnh thiên thu..."

Làm sao mà hai người đã từng nhớ nhung, thương yêu, chăm sóc lẫn nhau, một sớm mai kia bỗng dưng buông tay và nhìn nhau như người lạ trên phố? Làm sao mà bỏ lại sau lưng bao nỗi ngậm ngùi, những tháng ngày chung đôi, làm sao mà dễ dàng quên đi một ánh mắt khiến lòng mình reo vui, nụ cười khiến tim mình loạn nhịp, và bóng hình bấy lâu vẫn thân thiết gắn bó?

Ngay cả khi người ta biết bóng hình đó đã không còn thuộc về mình nữa. Ngay cả khi từ trong sâu thẳm trái tim, người ta biết rất rõ cái mình đang níu giữ là cái không có thực, nó chỉ là cái bóng của tình yêu đã từng có, là chút hương thơm đọng lại của đóa hoa đã phai tàn mà thôi …

Tôi vẫn nghĩ người ta yêu, rồi chia tay nhau hẳn là buồn lắm. Buồn đến nỗi ra phố cũng nhớ dáng người kia bước đi thế nào, uống một ly cafe cũng nhớ cách người ấy vẫn cầm chiếc cốc ra sao, ngước lên trời thấy mây trắng bay cũng nhớ màu áo cũ, đưa mắt nhìn xuống tay cũng thấy trống vắng những ngón đan cài.



Lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu, thì khi hết yêu cũng buồn đến bấy nhiêu. Cũng bởi vì Tình yêu đẹp quá. Nào ai muốn để cho những điều đẹp đẽ trở thành hoài niệm bao giờ. Lại càng chẳng ai muốn mất tình. Cho dẫu người tình đã đi xa cả một đoạn đường dài không sao chạm vào nhau được nữa. Chỉ còn lại đây, một trời lá bay chia lìa, một hạnh phúc tưởng chừng đến tay rồi chợt vỡ, một tình yêu vẹn tròn rồi chia xa, và những hẹn hò từ từ khép lại…

Thực ra, điều đáng buồn và tiếc nhất, đôi khi không phải Người yêu, mà chính là Tình yêu. Ta có thể yêu rồi không yêu ai đó nữa. Một người yêu có thể là người quan trọng nhất, và rồi ngày nào đó, là người bạn cũng không. Nhưng Tình yêu thì còn lại. Nó có thể ngủ yên vĩnh viễn, mà cũng có thể tỉnh thức một lúc nào đó. Tình yêu mãi mãi vẫn là Tình yêu đó, là Tình yêu mà ta đã tha thiết, say đắm, và cả đớn đau. Không thể nói là không gì cả cho một Tình yêu, dù đã xa xôi và mờ ảo vô cùng đi nữa. Chính vì thế mà người ta dẫu không còn yêu nhưng vẫn cứ giữ mãi một lòng nhớ nhung. Giữ mãi một Tình yêu đã không còn có thực

Đâu đó trong cuộc đời, người ta vẫn gặp nhau, yêu nhau, chia tay nhau, lãng quên và nhung nhớ. Để trải dài suốt là dư âm của sự lỡ làng. Ta có thể đợi nhau, nhưng cuộc đời không đợi ta. Vì thế mà đã có rất nhiều Tình yêu đẹp trong cuộc đời, nhưng chẳng biết có bao nhiêu trong số đó, đi trọn vẹn được đến cuối đường.

Thì trong lúc tình còn ấm, xin giữ chặt tay nhau …
Read more…

Nếu không phải duyên phận, xin hãy lướt qua nhau!

06:48 |
Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ

Vô duyên đối diện bất tương phùng!

Có duyên thì sẽ gặp nhau, có phận sẽ được ở với nhau... Không duyên không phận thì chỉ như là cơn gió lướt qua đời nhau, đôi khi khoảnh khắc lướt qua đó cũng làm ta nhói lòng 1 khoảng thời gian dài trong đời...

Cô hơn anh 1 chỗ là dám đánh đổi để bảo vệ cho tình yêu của mình...

Anh hơn cô 1 chỗ là anh dám đánhđổi tình yêu để bảo vệ lấy con đường công danh của mình.

Cô và anh

Ai mới là người không vì bảnthân mình nên mới bị trời tru đất diệt?

Có lẽ là cô...

Mấytháng nay hình như bao nhiêu cay đắng và tủi nhục chất chứa trong lòng, không còn nỗi đau nào mà cô không nếm trải, chỉ vì cô đã trót dại, yêu phải 1 người như anh.

....................

Khi anh cất tiếng gọi tên cô, anh biết cô sẽ không quay đầu lại bởi vì đơn giản cô đã vứt bỏ anh, vứt bỏ tình yêu của mình...

Rồi khi ánh mắt đó lướt qua vai anh, anh chợt khẽ rùng mình, ánh mắt cô sắc lạnh như nước hồ ngàn năm, cô vẫn đứng đó nhìn anh bình thản, khẽ gạt vài giọt nước mưa bắn lên tóc khi chạy từ ngoài vào, cô không cười cũng không nói, hình như 1 năm rồi, cô vẫn vậy, không hề nói lời nào với anh từ ngày anh chọn cho mình con đường mãi mãi không có dấu chân cô

Quán cà phê vắng quá, có thể nghe được nhịp thở gấp gáp của anh, 1 năm rồi, cô vẫn đẹp, đẹp lạnh lùng như mùa đông năm trước, tê tái người nhìn bởi đôi mắt buồn và làn mi cong vút, cô không phải cần giả vờ là mình xấu, bởi vì chẳng ai có thể nhìn thẳng vào đôi mắt đó mà không chao đảo. Cô luôn tự hào về đôi mắt của mình, thích thú chơi trò mèo vờn chuột với người đối diện, anh vẫn còn nhớ như in quán Cà phê Terrace ngày đó, khi cô chỉ cần nhìn vào bóng anh trong gương và nói, em thích nhìn anh trong gương, bởi vì lúc này em chỉ được quyền làm cái bóng của cô ấy mà thôi, cái bóng sẽ làm bạn với cái bóng, còn con người thật của anh mãi mãi em sẽ không chạm đến. Vậy mà anh đảo điên biết bao nhiêu với ánh mắt ấy, ám ảnh anh cả trong giấc ngủ, chiếm đoạt cả tâm tư đầu óc và giấc mơ của anh, để anh phải tự nhủ cho dù mình có dối trá đi chăng nữa cũng chỉ là xem như làm 1 việc tốt, kéo cô ấy đứng dậy sau vấp ngã của cuộc hôn nhân không lối thoát, và những tin nhắn cứ thế cứ thế theo cô trên mọi nẻo đường trốn chạy. Sài Gòn chợt có những ngày không bình yên khi cô trèo đèo lội suối một mình ở Đà Lạt, những lúc đó anh cũng muốn tìm lấy 1 lý đo để chạy ngay về Đà Lạt, như thăm gia đình chẳng hạn để được nhìn thấy cô, đơn giản như là 1 người bạn lo lắng cho nhau mà thôi.

blog tinh yeu


8 tháng là dài hay là ngắn? Khi đều đặn những buổi tối anh đều chúc cô ngủ ngon, sáng chúc nhau 1 ngày tốt lành, những cái chạm tay khe khẽ như sợ chạm vào sương khói, rồi cô sẽ tan biến đi mất, có đôi khi cũng muốn ôm cô thật chặt vì chỉ sợ cô như 1 làn gió khẽ bay mất và rồi anh sẽ biết tìm đâu cái cảm giác nhớ về Đà Lạt, nhớ lúc vừa xuống sân bay Liên Khương mùa hoa quỳ vàng rực rỡ, nhớ cô đâu đó tung tăng bên những khóm quỳ vàng, cẩn thận xếp 1 bó hoa thật to chụp ảnh, nhớ cô quàng khăn đỏ trên những đoạn đồi chè ở Cầu Đất, nhớ lắm mà không dám quay trở lại cà phê Phố Hoa vì sợ nhìn thấy nụ cười của cô còn phảng phất, sợ phải nhìn thấy ánh mắt cô phản chiếu sau tấm gương chiếu hậu những ngày rong ruổi trên đường Hùng Vương, lạnh và nao lòng... Sau những cái nhớ ấy anh chợt tự nhủ rằng mình có lẽ đã không xứng đáng với những tình cảm đó, anh đã chọn cho anh 1 cuộc sống khác, với 1 người mà với anh có lẽ sẽ an toàn hơn và sẽ tốt nhất cho tương lai của anh với những thứ danh vọng phù phiếm mà có lần cô đã cười và bỏ anh đi. Người như cô làm sao biết được ngoài tình yêu và cảm giác ra đàn ông cũng cần lấy sự an toàn và địa vị, không thể nào mãi mãi chỉ sống được bằng tình yêu, bằng những thứ lãng mạn như cô.

Cô chợt buồn vì mình không giàu, tiền bạc với cô là phù du, có đó rồi mất đó vì cô không để tâm đến việc mình có bao nhiêu tiền và đã mất đi bao nhiêu tiền trong những năm vừa qua. Việc đóng cửa 2 cái shop quần áo và việc cô từ xe hơi xuống xe máy và đến tận bây giờ chỉ đi taxi và xe ôm cũng không làm cô buồn, nhưng cô chỉ buồn khi bà thầy bói nói anh không chọn cô là bởi vì cô không có tiền, không có gì ổn định, còn cô gái kia sẽ tốt cho anh hơn. Lúc đó lòng cô như xát muối, như có ngàn vết dao đâm, à thì ra cô không có tiền, bởi vì cô quá hiền, quá viễn vông, quá phù phiếm và quá tin người...

Cô vẫn luôn nói rằng chưa cho phép bất cứ ai trong cuộc đời này được quyền ruồng bỏ cô, chưa có chàng trai nào của cô mà không vì cô rơi lệ, bất cứ ai làm khổ cô sẽ bị trời phạt, cho nên đối với việc cô bị người hại, việc cô cần làm là ngồi chờ xem báo ứng đến với người đó.

Lúc đó anh cho rằng cô ngông cuồng, ngạo mạn của tuổi trẻ đã làm 1 phụ nữ gần 30 như cô không bớt đi chút hiếu thắng nào và dường như thời gian cũng ưu ái khuôn mặt trẻ con của cô. Anh chợt khẽ cười cô vì đã tuyên bố như đinh đóng cột như vậy. Cũng gần 30 năm anh chưa hề rơi giọt nước mắt nào, kiên cường ngay cả khi hay tin mẹ bị ung thư, kiên cường như thể là anh chưa bao giờ biết nước mắt màu gì khi mối tình đầu bỏ đi lấy chồng và bị bắt buộc phải học ở 1 trường Đại học với ngành nghề không mong muốn. Bây giờ đây anh khóc, khóc vì cô muốn anh khóc, khóc vì phải phản bội cô và vì cuộc sống tự do của anh không còn nữa mà người chấm dứt nó không phải là cô mà chính là sức ép từ gia đình anh và người bạn gái bên cạnh anh lâu năm. Anh sẽ phải sinh con và sẽ phải là niềm tự hào của cả 1 dòng họ mà anh biết nếu ở vị trí của cô bây giờ cô sẽ khó mà chen chân vào. Công việc anh đang làm, à không, công danh của anh, mơ ước được khẳng định tên tuổi và khao khát được làm giàu của anh đã không còn có chỗ cho cô, 1 cô gái quá ngây thơ, lúc nào cũng có niềm tin tuyệt đối vào duyên phận và tin vào lý thuyết trên đời này có người sinh ra là để dành cho nhau.

Có lẽ là cô sẽ đau, đau nhiều hơn khi biết rằng anh vẫn còn yêu thương người đó, anh bảo vệ người đó khỏi tầm ảnh hưởng của cô 1 cách cẩn trọng, không nỡ làm tổn thương hay có bất cứ điều gì tổn hại đến mối quan hệ của hai người. Hai người vẫn đi làm cùng nhau, cùng ăn cơm mỗi ngày, còn cô, cô phải đợi mãi cho đến tối mới được gặp anh, những cuộc điện thoại Skype dài đến 2 giờ sáng cũng chỉ đủ an ủi cô phần nào không phải rơi nước mắt khi nhìn vào khoảng tối, một khoảng tối có anh nhưng cô không thể nào chạm tới... rồi tự nhủ thời gian sẽ có câu trả lời cho cô, cô hiền lành và ngoan đạo, tin vào luật nhân quả, nếu cô không cướp anh đi khỏi chắc chắn ông trời sẽ không phụ lòng cô.

blog tinh yeu


Mà giờ đây, đối với cô mà nói, việc phải đi tranh giành tình cảm của người khác là sự sỉ nhục không thể tha thứ được, cô chỉ có thể là ngôi thứ nhất và chẳng bao giờ hành hạ hay làm đau đớn gì người thứ 3 hết, bởi vì cô quan niệm, đã là đàn bà thì phải thương xót lấy nhau vì đàn ông chỉ làm chúng ta đau. Còn bây giờ, cô ngồi ngắm lại vị trí của mình, cái thứ vị trí mà cô khinh hờn cả bản thân mình, đang tâm mượn bờ vai kẻ khác mà trong lòng thầm tự nhủ, chỉ mượn thôi rồi sẽ trả lại vào 1 ngày gần nhất, trả lại nguyên vẹn bởi vì cô chỉ cần 1 bờ vai vào lúc này.

Mượn anh một bờ vai

Sẽ trả lại anh tháng ngày nguyên vẹn

Mượn anh 1 cái hẹn

Mà sao day dứt tháng ngày.

Làm sao để tỉnh cơn say?

Và trả anh về bên người ấy.

...

Cô say rồi và cô không muốn tỉnh chỉ vì khi tỉnh lại biết chắc chắn có một cô gái sẽ phải sẻ chia thứ tình cảm ít ỏi của anh và cô thấy hối hận vô bờ, đã 2 lần cô xô anh đi, bởi vì cô không muốn mình làm kẻ cướp, máu của cô từ nhỏ đã thấm nhuần những câu chuyện về anh hùng, cô muốn làm anh hùng, ít ra là đối với các cô gái xung quanh cô, ít ra là cô sẽ buông tay và trả lại anh cho người đó, người con gái đó dịu dàng như cỏ, không đáng bị cô và anh lừa dối.

Lúc anh báo với cô ngày anh sẽ cưới, đôi mắt cô ráo hoảnh còn khẽ mỉm cười chúc phúc cho anh. Cô đi chợ nấu 1 bữa cơm thật ngon với canh rong biển lặng lẽ gắp thức ăn cho anh, cẩn thận khuyên anh nên đối xử tốt với gia đình của mình và đừng lo lắng gì cho cô, bản thân cô đã tồn tại đến giờ này là đã trải qua bao nhiêu sóng gió rồi, không có gì là cô không làm được, cô sẽ ổn sẽ tìm được trạng thái cân bằng bằng cách riêng của cô.

Cô chọn cho mình 1 trạng thái cân bằng không có anh một cách đột ngột như ngày cô bắt gặp anh ở biển lần đầu tiên. Cô chuyển nhà, nghỉ việc, ignore Yahoo, Skype và off Face book, cô tệ đến nỗi cho tên anh vào Black list trong điện thoại, vĩnh viễn anh không bao giờ còn có thể liên lạc được với cô, còn cô cũng chưa bao giờ biết chủ động liên lạc với người khác trước vì đó là phong cách của cô đã bao lâu nay rồi. Diễn đàn nơi cô và anh gặp nhau, cô cũng không còn online nữa, những chuyến caravan sẽ mãi mãi ám ảnh cô bởi vì bạn đồng hành của cô giờ không còn là anh nữa, với anh cô vĩnh viễn biến mất như chưa hề tồn tại, còn với cô anh sẽ được thay thế bằng 1 ký ức mới, cô cần phải quên anh để mà tồn tại và sống cho mình. Và cũng phần nào cô hả dạ vì xem như trả thù được anh, vì chỉ cần cô biến mất chắc chắn anh sẽ không ổn chút nào.

Thời gian đầu, như bất chợt nhận ra không có anh cô khó chịu như khóc mà không có khăn giấy, nước mắt làm ẩm cả gối và sẽ khó ngủ, vì thế mà để không phải tiếp tục khóc, cô cố gắng vững chãi lên bằng cách giấu mất hộp khăn giấy của mình, bởi mỗi lần đi tìm sẽ rất khó khăn vì cô rất lười biếng chui ra khỏi chăn khi ở trên giường. Anh cũng vậy, cô giấu anh vào tận sâu đáy lòng, cho dù có quay trở lại nhà cũ, hình ảnh anh ngồi đợi cô trước cổng đến 2h sáng cả tuần liền cũng không làm cô động lòng, cô phải quên anh thôi, cô không muốn biến anh thành nguyên nhân để nửa đêm cô phải chui ra khỏi chăn ấm và lục tung cả nhà lên để tìm khăn giấy, giấu anh rồi, cô không cần phải yêu nữa, cũng như không còn phải rơi nước mắt vì anh nữa, mãi mãi chỉ là bí mật giữa cô và hộp khăn giấy...

Lâu rồi cô không còn khóc nữa, mắt cô thôi ướt, tay cô thôi còn nắm chặt con mèo anh tặng khi ngủ, sau khi dọn dẹp hết tất cả những gì có liên quan đến anh, cô bình thản cất hết những kỉ niệm vào ngăn tủ, khóa lại và chọn cuộc sống mới không liên quan gì đến anh nữa. Lời hứa làm bạn với anh ngày xưa cô cũng cất luôn rồi, lâu lâu chạm tay vào ngực mình để biết tim vẫn còn đập và mình vẫn ổn là cô thấy hạnh phúc rồi...

Và hôm nay, gặp lại anh tình cờ, cô đã thực sự cố gắng rất nhiều để anh không còn có lí do gì để hi vọng làm bạn với cô nữa, với cô vĩnh viễn anh chỉ là một vết xước mãi không lành, thất bại đầu tiên trong cuộc đời của cô mà khó khăn lắm cô mới vượt qua được... Thôi thì thà như xa lạ, lạnh lùng lướt qua ngày xưa..

* * *
Read more…

Anh có thể chờ em bao lâu?

06:39 |
Một chàng trai có thể chờ một cô gái bao lâu?


Tôi viết bài này không phải để trách móc phái mạnh mà chỉ là để tỏ bày tâm sự của các cô gái về một sự đợi chờ mà thôi.

Nếu là chưa yêu… Liệu một chàng trai có đủ kiên nhẫn để vượt qua những choáng váng đầu tiên về một cô gái? Liệu chàng trai đó có đủ kiên nhẫn chờ đợi đến khi hiểu rõ về cô gái của anh ta? Liệu có đủ kiên nhẫn chờ một cô gái chầm chậm yêu mình? 

Một chàng trai có thể chờ một cô gái bao lâu để cô ấy kịp yêu anh?
Câu chuyện đầu tiên. Trong buổi hẹn hò tám tiếc của hội con gái, nàng A lớn tuổi nhất bọn nói: “Con trai bây giờ không thích phí thời gian đâu em ạ! 

Nếu hắn có ý với mình nhưng lại chẳng nhận được tín hiệu nào đáp lại, hắn cũng sẽ cho qua và đi tìm một đối tượng mới thôi! Còn thiếu gì người đang chờ tình yêu, cớ gì phải đợi hoài một người. Vậy nên nếu lỡ mê ai – ai mê, dù có còn ngại nhau nhưng hãy cứ đáp lại, đừng lặng lẽ!” Mấy nàng trẻ hơn trầm ngâm nghĩ ngợi -



Câu chuyện thứ hai. Lại một buổi hẹn hò tâm sự khác, chỉ là với người khác, địa điểm khác. Nàng B nhìn sang quán cà phê đối diện, giọng chùng xuống: “Quán đó là quán anh chàng chị tăm tia hay đến. Và lúc nào chị cũng ngồi đây nhìn sang.” “Sao chị không qua đó mà cứ ngồi nhìn?” “Haizz, chị không đủ tự tin để gặp ảnh. Mà giờ thì ảnh có người yêu rồi!” “Èo!” “Tụi chị quen lâu, online chat chit skype. Ảnh có hẹn gặp mấy lần, chị đều từ chối, bắt ảnh đợi đến tháng 2 năm sau. Nhưng ảnh không đợi được…” “Con trai mà chị!”
Có rất nhiều chàng trai vì vài nét thú vị mà cảm mến một cô gái. 

Nhưng ngay khi nàng chưa đáp lại thì chàng đã tìm được một cô thú vị khác. Họ không đủ kiên nhẫn chờ được cảm mến lại. Có rất nhiều chàng trai vì nét lạ lùng hay bí ẩn gì đó mà đến với một cô gái. Nhưng chờ hiểu được cô ấy thì không. Họ không đủ kiên nhẫn và thường bỏ đi cũng nhanh như khi mới đến.

Nếu là đã yêu… Vì một lí do gì đó hai người phải xa nhau. Liệu một chàng trai có đủ kiên nhẫn để chờ đến khi hai người lại ở bên nhau? Liệu chàng trai có đủ kiên nhẫn khi xung quanh còn bao cơn yêu thích, say nắng khác? Liệu chàng nói đợi nhưng có thể đừng sà ngay vào những cuộc yêu mến, say nắng bình thường được không? Một chàng trai có thể chờ một cô gái bao lâu?

Câu chuyện thứ ba, nàng đi du học. Chàng ở nhà sau lời hứa sẽ đợi. Lòng dạ chàng thì vẫn đợi đấy. Chỉ là thỉnh thoảng thấy chàng đi với một vài cô, cử chỉ thân mật. Yêu ư? Chắc không đủ để gọi là yêu đâu nhưng làm sao bắt chàng từ chối hết mọi cô gái lởn vởn quanh mình.



Câu chuyện thứ tư, ngược lại, chàng đi du học và nàng là người đợi. Ban đầu thì cũng êm xuôi, tình xa cũng khá hấp dẫn. Nhưng rồi khoảng cách xóa nhòa mọi thứ chàng mệt mỏi vì chờ đợi ngày về để gặp nàng; mệt mỏi níu kéo hai cuộc sống không còn song hành. Chàng không trông đợi ngày về nữa, họ xa nhau thực sự, dù nàng vẫn đợi, luôn luôn đợi. Chẳng có người thứ ba nào giữa họ, chỉ có một sự đợi chờ bị lãng quên bởi một sự không đợi chờ.

Có rất nhiều chàng trai như thế, miệng nói sẽ đợi nhưng chẳng lâu sau lại liêu xiêu vì cô gái khác, nói lời ngọt ngào với cô ta như chưa từng phải đợi. Và khi người cũ trở về thì cũng vẫn dang rộng tay ra đón, như thể đã đợi từ rất lâu. Có rất nhiều chàng trai sẽ dần mệt mỏi trong cơn đợi chờ từ đối phương, họ chọn cách từ bỏ mà đâu biết rằng trong tâm thức cô gái, nàng vẫn đợi như thể “Người yêu em đi chưa về!”
Vậy thì chàng trai, anh có thể đợi em bao lâu?
Read more…

Âm nhạc - nơi kết nối mọi tâm hồn con người

06:17 |
Hãy dành cho bạn những giây phút thoải mái nhất với âm nhạc




Read more…

Khi người lớn cảm giác cô đơn

06:05 |
Có bao giờ, bạn lắng nghe một giai điệu, và cảm thấy nó chạm đến nỗi cô đơn trong lòng, làm bạn nhớ đến những lúc café một mình, những chiều về không ai đón đưa?


Blog tinh yeu

Trong chương trình Cảm xúc âm nhạc kỳ này, Xal sẽ mang đến cho các bạn bài viết của tác giả Tường Uyên về bài hát “Khi người lớn cô đơn” do ca sĩ Phạm Hồng Phước thể hiện, bài viết dành cho những người trẻ cô đơn.


Read more…

Có những tình yêu không được định nghĩa, avatar tình yêu buồn

00:18 |
Có những tình yêu không được định nghĩa, avatar tình yêu buồn

Không phải bạn bè, không phải anh em, không phải người yêu, càng không là bồ bịch, chỉ là khi cần nhau giữa cuộc sống đầy tất bật.

Dành tặng những ngày gió mùa…

Cho cái tôi muốn một mình

Cho cái tôi đang cô đơn

Cho cái tôi cần điểm tựa…

Đi ngoài phố thấy đôi tình nhân hẹn hò, chàng vuốt tóc, nàng e thẹn mỉm cười

Đi ngoài phố thấy mưa tầm tã, chàng vội vàng đến mang áo mưa cho nàng trước cổng trường, nàng hạnh phúc đến phát điên rồi thưởng cho chàng một cái ôm thật chặt khi ngồi nép vào đằng sau xe.

Đi ngoài phố thấy tay trong tay, chàng nắm tay nàng qua đường, nàng cứ thế, luôn cảm thấy an toàn khi có chàng đứng trước dòng xe vội vã của thị thành - blog tình yêu

Đi ngoài phố, hình như là cãi nhau, nàng quệt vội một giọt lăn nhanh ở má, chàng không biết, nàng im lặng, rồi chàng bỗng dưng lấy tay nàng vòng qua ôm eo chàng, chàng không biết, đằng sau mắt nàng đang cười…





Ảnh minh họa

Đi ngoài phố, một mình ta thấy những cảnh như thế, đôi lúc thấy vui, nhìn lại mình, nhiều lúc thấy buồn… Đã rất nhiều lần ta chống chế, rằng ta chỉ cần bạn bè, ta cần một cuộc sống tự do, không ràng buộc, có người yêu vô cùng phức tạp, có người yêu rất đau đầu, có người yêu rồi chia tay thì buồn lắm, ta muốn một mình… Rồi cái sự một mình ấy, nhiều khi trong phẳng lặng, ta thấy cô đơn quá, cô đơn đến nỗi chỉ cần một ngày mưa nào đó, đi giữa những dòng người tấp nập, ta thèm vô cùng một bàn tay, một bờ vai, một cái ôm chặt. Vậy đó, đôi khi ta cần một mối quan hệ không rõ ràng, cho cái tôi một mình, cho cái tôi cô đơn…

Đôi khi ta cần một mối quan hệ không rõ ràng, không phải bạn bè, không phải anh em, không phải người yêu, càng không là bồ bịch, chỉ là khi cần nhau giữa cuộc sống đầy tất bật khiến đôi vai ta mệt mỏi, ngồi tựa vào nhau nhấm nháp ly cà phê nhỏ bên hồ, cảm giác tĩnh lặng nhìn dòng người vội vã đi qua, thấy lòng mình bình an.

Đôi khi ta cần một mối quan hệ không rõ ràng, thấy cô đơn giữa mùa hoang hoải kéo về, lại vòng tay thật chặt dạo hết những con phố của thị thành, để giống như là 2 kẻ đang hẹn hò, để xem phim, để cùng nhau đi ăn tối, để bỗng thẹn thùng trước cái đan tay giả vờ như không biết, để ngoảnh mặt đi khi thấy hạnh phúc gần kề.



Ảnh minh họa

Đôi khi ta cần một mối quan hệ không rõ ràng, để nụ cười ai cũng vô cùng thanh thản, chẳng phải là cái nhìn dò xét, chẳng phải là những ánh mắt đầy ẩn ý xung quanh, chỉ là một nụ cười vô tư lự, để thấy cuộc đời vẫn vô vàn màu xanh…

Đôi khi ta cần một mối quan hệ không rõ ràng, không ghen tuông, không ngờ vực, không khóc lóc một mình giữa đêm dài, không bủa vây bởi những vòng khói thuốc, không là duy nhất và cũng không bị trói chặt bởi những ước ao về mối tình bất diệt. Cứ bên cạnh đời nhau như thế, thỉnh thoảng gặp nhau để cuộc sống nhẹ nhàng, thỉnh thoảng lãng đãng quên đi theo dòng thời gian trôi.

Nhưng sau cùng...

Ta vẫn cần một mối quan hệ rõ ràng, để có một người níu giữ ta lại giữa những hoàng hôn rất vội, mải mê đuổi theo những thứ xa vời mà không nhớ đến những thương yêu gần bên. Để khi cảm thấy hạnh phúc thì cười òa còn mệt nhoài thì khóc như đứa trẻ, vẫn ta của những tháng ngày quen thuộc, chứ không phải là một người chạy vô hướng vì những điều viển vông.

Ta vẫn cần một mối quan hệ rõ ràng như thế, để mải miết nhìn nhau khi khó nhọc cũng cảm thấy an lòng, để cái nắm tay vội khi trong lòng nức nở cũng thành liều thuốc. Để cái ôm chặt giữa tiết trời se lạnh cũng thành chiếc khăn len ấm sực. Để mỗi lắng lo cũng trở nên dịu dàng, nhưng chắc hẳn rồi, chỉ cần là thế thôi, không nhất thiết phải là tình yêu đâu. Bởi cuộc đời có nhiều chuyện đáng quan tâm hơn là yêu đương mà, có phải không?
Read more…

Valentine chờ - hãy yêu như người ta đang yêu

23:38 |
Em đã nghĩ, có phải mình đã trở nên quá lạc lõng hay không, khi mà những ngày này người ta mang yêu thương ngập lối. Những cô gái với nét cười e thẹn không giấu giếm niềm hạnh phúc với bó hồng trên tay, những chàng trai với ánh mắt si tình ngơ ngẩn. Chúng ta lạc nhau ở đâu giữa muôn vàn người đang tấp nập và hối hả yêu nhau?

Em đã nghĩ, em sẽ dừng chân và chờ đợi một người em cho là xứng đáng, và em cũng cố gắng xứng đáng để yêu thương họ trọn vẹn thật tâm. Nhưng thời gian cứ trôi đưa đẩy cái xuân này sang xuân khác, khiến em từ lứa tuổi hồn nhiên vô lo vô nghĩ với yêu đương cũng bắt đầu giăng lên nhiều suy tư. Hay là em đã chợ đợi quá lâu?

Em vẫn tin anh là một ai đó đặc biệt hơn so với nhiều người khác, không phải bởi anh giàu có hay tài ba, chỉ vì anh là người có thể khiến tim em rung động. Niềm tin trong em không sai, cũng chưa bao giờ héo mòn. Chỉ là đôi khi em nghĩ, có lẽ em cần tìm ra anh để chứng minh rằng anh là một người đặc biệt, chứ không phải để anh tìm ra em, đi lướt qua nhau rồi mới nhận ra nhau là đặc biệt - blog tinh yeu buon


Và có những ngày vắng xa, những cung đường mòn mỏi, những nỗi nhớ xếp tầng, em lục tìm miền quá khứ hanh hao. Chúng mình nhìn nhau ngượng nghịu, cái nắm tay hờ hững trao đi, ánh mắt một chiều có đôi lần bẽn lẽn. Chúng mình đã yêu nhau, phải không anh?

Tình yêu vốn là một đóa hoa nở muộn, biết cần mẫn chăm sóc, lại khéo léo nâng niu mới mong đóa hoa kiêu kỳ ấy nở đẹp và lâu tàn. Tất nhiên, rồi tình yêu cũng sẽ tàn, người ta nói tình yêu không tàn là đã đồng điệu giữa tình thương sau khi yêu với tình yêu ấy. Khi gắn bó đủ lâu, yêu nhau đủ nhiều, cam tâm đồng lòng nguyện bước bên nhau, sau chữ tình người ta còn đồng hành chữ nghĩa. Hẳn là tình yêu khi ấy còn chóng vánh ít nhiều, nhưng vẫn đủ níu kéo tay nhau giữa muôn vàn nghiệt ngã.

Đừng lo sợ về một ngày xa xôi nào đó, khi mà anh không còn yêu em, em không còn yêu anh. Chúng ta biết rằng không ai thương ai trọn vẹn một đời một kiếp, và ai đó cũng đã từng nói tình yêu là một thứ có hạn kỳ. Mà đã là hạn kỳ, thì có bao giờ giới hạn là mãi mãi đâu anh!

Chỉ là, mình cứ yêu nhau hồn nhiên như những đứa trẻ say mê với tình đầu, giống như bao nhiêu người khác vẫn lướt qua giữa cuộc sống bình ổn.

Chỉ là, mình cứ an yên với những quan tâm ngày thường nhỏ nhặt, rồi nhận ra tình yêu trong nhau đủ ấm lòng, giống như những đôi lứa vẫn tồn tại song song trong thế giới của chúng ta.

Chỉ là, mình cũng trải qua những nhớ mong hờn giận, những cung bậc cảm xúc trong một câu chuyện tình, để có thể biết rằng, chúng mình cần nhau, sống bon chen chật hẹp trong cõi đời rộng lớn là để tìm ra nhau và nhận ra tình yêu ấy.

Chỉ là vậy mà thôi, anh nhỉ? Chỉ là, mình cũng sẽ yêu nhau, như người ta thôi anh!
Read more…

Hà Nội không phải nơi dành cho em!

18:35 |
Hà Nội ồn ào và náo nhiệt, là nơi em đã sống và hòa nhịp, nhưng nó lại không phải là nơi dành cho em anh à!

Chàng trai Hà Nội.

Chiều Hà Nội lộng gió...

Thành đèo Hương trên chiếc xe đã cũ, máy chạy rì rì lên cầu Long Biên. Biết Hương thích, Thành dừng xe trước mấy quán ngô nướng ven cầu để Hương xuống nhưng nàng không ngồi và đứng vịn vào thành cầu để làn gió quật mái tóc mềm rối tung lên. Ánh mắt Hương có niềm suy tư lạ, nàng đang nghĩ ngợi điều gì đó - blog tinh yeu

Hương nghe tiếng còi xe xa gần réo liên hồi - thứ âm thanh khiến nàng sợ hãi những khi cơn đau đầu ghé thăm liên tục, từ ngày về Hà Nội.

- Anh Thành, mình về Huế hẳn đi!

- Về Huế? - Thành xoe tròn mắt ngạc nhiên. Cái thái độ ấy làm Hương nhớ đến Long - mối tình hơn một năm trời của Hương trên đất Sài Gòn. Hương không hỏi nữa, nàng biết Thành cũng sẽ giống Long hay bất cứ chàng trai nào từng đi qua cuộc đời nàng, không chấp nhận để hai người hay chỉ một mình nàng trở về Huế.

- Thôi, mình về đi anh!

Ngồi sau xe Thành, chàng cầm tay Hương khẽ đưa vào túi áo, giọng chàng thì thầm không đủ sức kéo trái tim Hương đang chơi vơi về thế cân bằng:

- Trời lạnh quá, em nhỉ!


***


Hương trở về căn nhà chật hẹp mà nàng thuê tạm trong một con hẻm nhỏ đã ướt át vì mưa phùn cuối đông. Không gian tối om khiến nàng như chết ngạt, đủ thứ mùi hỗn tạp của phố phường thi nhau len lỏi trong ngóc ngách căn nhà. Hương gieo mình xuống giường, vừa kịp lúc tin nhắn của Thành đến:

- Anh nhớ em rồi! Tối nay, em muốn đi đâu đó không?

Cảm giác ngạt thở một lần nữa bủa vây, rồi chiếm lĩnh lấy Hương. Nàng thở dài chán nản, tắt nguồn, quăng điện thoại vào một góc bàn rồi vùi đầu trong tấm chăn mỏng.

Hương không ý thực được Thành đã là chàng trai thứ bao nhiêu mình quen từ ngày rời xa Huế. Nàng chỉ biết mình đã bắt đầu mệt mỏi với mối tình này - cũng giống như những lần trước, theo những cách khác nhau - truyện tình


Quen Thành chưa đầy nửa năm, Hương bắt đầu thấy mình đuối dần trong những yêu thương mà chàng dành tặng. Thành là một chàng trai nồng nàn, lúc nào cũng săn sóc, yêu thương. Đó chẳng phải là những gì Hương từng mơ ước về chàng trai của mình khi nàng còn chưa rời xa Huế hay sao? Vậy mà bây giờ, chính những điều Hương từng mơ ước lại khiến nàng nghẹt thở, cô đơn, trống rỗng.

Mà phải rồi, không biết Huế giờ này thế nào? Hương bắt đầu mộng về Huế, mộng về quê nàng - cái vùng quê cách thành phố không quá xa, không có còi xe inh ỏi, không khói bụi, không cả những tiếng ồn ào cãi vã. Nơi ấy có một mối tình nàng từng ấp ủ, cháy rồi lụi và dường như bây giờ lại đang đỏ lửa. Nơi ấy có sông Hương mơ màng, đêm trăng rằm nàng cùng người con trai ấy chèo thuyền xuôi dòng rồi hát hò, trò chuyện.

Người con trai ấy chính là Hưng - người đầu tiên trong đời khiến Hương buông lời hứa hẹn, rồi đau, rồi vụt qua, buông bỏ.

Hương chợt nghĩ đến những mối tình nàng từng bước qua từ ngày vào Sài Gòn học đại học rồi ra làm việc trên đất Hà Nội. Ngót đã sáu năm nàng xa Huế, xa chàng trai ấy để đến với những gì nàng hằng khao khát, ước mơ. Hương từng ủ mộng về cái nhịp sống hiện đại, ồn ã nơi những thành phố lớn mà nàng muốn đặt chân đến. Những cuộc hành trình dài sẽ giúp Hương có cơ hội tốt hơn cho tất cả, tình yêu hay sự nghiệp... Nàng không ngờ ước mơ ấy không thể khiến nàng hạnh phúc hơn. Hết thảy những thành phố từng đến, những mối tình nàng từng bước qua đều làm nàng ngợp thở theo nhiều cách.

Ngay lúc này, khi nỗi nhớ về Huế và người con trai ấy bất chợt ùa về, kéo theo nỗi cô đơn như bủa vây đang cào cuột trái tim nàng, nhói đau và nức nở.

***

- Anh Thành, mình chia tay nhé! - Ánh mắt Hương kiên định nhìn Thành, lặp lại câu nói lần thứ hai. Thành nghĩ Hương nói đùa, chàng hơi cười rồi siết lấy vai Hương:

- Đừng đùa nữa, có chuyện gì nói anh nghe!

- Em không đùa. Em muốn về Huế, một mình!

- Em nghỉ phép à? Bao lâu?

- Không, em về hẳn. Một trang tạp chí đã mời em về Huế làm việc. Em quyết định rồi, em không thể tiếp tục thế này được! - Hương quay ngoắt - Em xin lỗi!

- Thực ra anh đã làm gì sai?

- Không, là tại em sai lầm, từ cái ngày quyết định xa Huế, xa một người. Bây giờ, em hối hận rồi...

Hương nhìn Thành, ánh mắt hai người chớp nhẹ lúc giao nhau, những giọt nước mắt nóng hổi cũng nhìn nhau, lóng lánh. Hương vùng chạy khỏi vòng tay Thành rồi lao mình vào làn mưa buốt lạnh đang giăng kín...

Vậy đấy, con người ta vẫn tham lam để cố tin rằng trong cuộc đời này, có những thứ tốt hơn, phù hợp hơn với mình mà không tài nào nhận ra những điều đang ở trước mắt mới dành cho mình, mới đáng trân trọng và nâng niu. Hương đã sai lầm theo cách đó để đi kiếm tìm điều gì đó xa vời, những thứ mà nàng tưởng tượng ra để rồi bây giờ nó đang giày xéo lên trái tim nàng, lên nỗi nhớ về Huế và người con trai ấy với những mảng kỉ niệm vương màu khói bảng lảng, là là bay trên mặt sông Hương những buổi chiều mơ.


Hương chợt nghĩ về Thành, về Long, về những chàng trai từng yêu nàng hay nàng từng yêu. Hương sống cuồng nhiệt và mạnh mẽ hệt loài cỏ dại dù đôi khi, cái chất dịu dàng hiển hiện của một cô gái Huế không mất đi trong nàng. Hương vẫn luôn tâm niệm hết mình với mọi thứ, kể cả tình yêu. Hương đã yêu nhiều lắm. Những mối tình đi qua, có những kẻ đã tổn thương, hoặc sẵn sàng tổn thương vì nàng - người con gái ưa bay nhảy, xinh đẹp tựa đóa hồng gai lại thông minh, sắc sảo nhưng cũng có một đôi khi, sự dại khờ làm nàng đau nhói, rồi qua đi, rồi quên và bắt đầu một cuộc tình mới.

Nàng vẫn vậy, cuối cùng rồi cũng trở về với cô đơn, thua cuộc trong tình yêu dù không có bất cứ đối thủ nào. Nàng thua chính mình, thua nỗi nhớ về Huế, về người con trai ấy - mối tình đầu cứ lẽo đẽo theo Hương suốt sáu năm trời. Rốt cuộc, yêu nhiều đâu thể khiến con người ta hạnh phúc khi trái tim đã đã trót đong đầy nỗi nhớ về một người hay một nơi nào đó.

Chàng trai Sài Gòn.

Biết Hương về Sài Gòn, Long hẹn nàng ở quán cafe quen mà hai người từng một thời lui tới. Hương ngồi đợi, Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt vẫn không khác ngày nào, vẫn ồn ào và hối hả.

- Em quyết định về Sài Gòn rồi sao? - Long ngồi tựa vào thành ghế, chăm chú đến ánh mắt Hương lãng đãng theo trận mưa rào.

- Không, em còn một số việc cần thu xếp!

- Rồi sẽ quay lại Hà Nội chứ?

- Không, là Huế...

Ánh mắt Long không lộ vẻ ngạc nhiên. Chàng lúc nào chẳng vậy, nói ít thôi nhưng hiểu thì nhiều hơn thế. Từ ngày xa Hương, Long chợt nhận ra có vẻ mình hiểu Hương nhiều hơn, chỉ bằng những câu nàng nói với chàng hôm chia tay ấy. Còn khoảng thời gian bên nhau đã lùi xa trong dĩ vãng, Long biết chàng không hề hiểu Hương như chàng đã nghĩ. Hương là một cô gái khó nắm bắt nhưng bù lại, luôn hấp dẫn người khác đến lạ. Long không phải một chàng trai ngoại lệ. Từng một thời chìm đắm trong đôi mắt ướt, mơ hồ khó đoán kia, cũng lại từ ve vuốt, hít hà mái tóc dài đen óng kia, Long vẫn chẳng thể nào chạm vào sâu thẳm trái tim nàng - nơi cất giữ nỗi nhớ về Huế, về một người mà chàng không hề biết. Sau cùng thì Long hiểu, cô gái kia không dành cho mình - chàng trai thích giản đơn hóa mọi thứ, kể cả tình yêu.


***


"Hương, có khi nào em nghĩ mình sẽ hối hận không?" - Câu nói của Hưng bất chợt dội về, vang vọng đâu đó trong trận mưa Sài Gòn tầm tã.

Hồi ấy Hương cũng đã lường trước cái ý nghĩ biết đâu mình hối hận nếu mọi chuyện không như mong đợi nhưng nó chỉ thoáng qua và Hương đã quên ngay. Vậy mà ngần ấy năm xa Huế, mọi thứ đều thuận lợi nhưng sao đến giờ phút này, cảm giác hối hận vẫn lại đến, nhen nhóm rồi bừng lên, thiêu đốt trái tim bé bỏng của nàng.

Hình bóng Hưng lại chợt ùa về, chàng trai không đặc biệt trong mắt Hương ngày ấy giờ đây lại trở thành kí ức về Huế, về mối tình mà Hương nghĩ mình đã quên ngay được. Nụ cười Hưng hồn hậu, sáng bừng như chính cái mảnh đất mà nàng sinh ra. Hương chưa từng thấy người con trai ấy khóc bao giờ, có lẽ đã từng lướt qua nhưng chưa từng để ý. Ấy là cái khoảnh khắc một ý nghĩ lóe vội trong Hương vào cái hôm nàng quay lưng vô tình với mối tình nàng nghĩ là trẻ con ấy:

"Có lẽ em sẽ hối hận vì phải mất anh, vì đã xa nơi này khi đôi chân em mệt mỏi trên những cung đường mới, ý nghĩ em chán chường với tất cả. Nhưng em tin, em đủ sức vượt qua hoặc là nó chỉ đến trong một phút chốc. Nên, đừng đợi em nhé!"

Sau cái suy nghĩ ấy, cánh tay Hưng vẫy nàng thật vội, tiếng chàng bị gió át đi lúc cố chạy thêm vài bước theo chuyến tàu để nhìn nàng lâu hơn:

- Anh sẽ đợi! Anh sẽ đợi đấy! Hương à, em nhất định phải trở về đấy nhé...!"

Sài Gòn vẫn mưa, nước mắt Hương nhòe đi khi nhớ đến những lời Hưng nói. Long đã đi được một lát, tấm thiệp cưới chàng vui vẻ giúi vào tay Hương và câu nói tạm biệt đã khiến Hương chợt nức nở:

"Về Huế đi nhé, không nơi nào dành cho em ngoài Huế đâu. Nếu kịp, đến dự lễ cưới của anh nhé! Dù thế nào cũng nhớ đừng bao giờ coi thường hay phủ nhận cảm xúc của mình, người như em không thắng được nó đâu. Tạm biệt! Anh phải đi rồi, có lẽ không tiễn được em!''

Hương òa lên, khóc nấc trong góc quán cafe vắng vẻ. Nàng xa Huế ngần ấy năm để được gì chứ? Đó có lẽ là sai lầm lớn nhất đời nàng. Còn cả Hưng nữa, nàng xa chàng, xa mối tình ấy, phủ nhận mọi cảm xúc của mình để đánh đổi điều gì? Chỉ là những đêm dài cô đơn gõ cửa, rồi mi mắt lại nhòe đi, lem nhem vì nước mắt hay những chiều buồn ngồi nhớ Huế, trái tim quặn lại khao khát được yêu thương. Nàng đã sai, sai thật rồi.

Bây giờ nàng muốn trở về, ý nghĩ Hương hơi ngập ngừng: Liệu có ai đó còn đợi nàng như lời đã hẹn? Liệu mọi thứ có còn vẹn nguyên để đợi nàng về? Hương gạt nước mắt : Nàng còn trông đợi gì nữa, chẳng phải chính nàng là kẻ đã ích kỉ trước hay sao? Vậy nhưng nàng không thể để nỗi nhớ ấy cứ mãi bóp nghẹn trái tim mình...

Chàng trai Huế : Anh à, nơi ấy không dành cho em!

Hương trở về Huế khi chiều đã về muộn. Chuyến tàu dài không khiến nàng mệt mỏi như mọi khi mà trái lại, Hương thấy mình thoải mái đến lạ. Huế đã thay đổi nhiều nhưng bầu trời Huế vẫn yên bình lắm, sông Hương vẫn đắm mình trong làn khói mờ mỗi khi ánh hoàng hôn dần dần chiếm lĩnh, chính điều đó đã khiến Hương bình tâm hơn rất nhiều.

Hương lên nhờ thuyền của một người phụ nữ trung niên, đi dọc sông Hương để trở về nhà. Trăng đã lên, chiếu ánh sáng mờ ra một vùng rộng lớn. Cơn gió nhẹ chợt đi qua, thoáng đưa giọng hát ngọt ngào của ai đó. Đã bao lâu Hương không nghe hò Huế, cũng không cất lên những câu hò thân thuộc trên dòng Hương Giang này. Nàng lại nhớ da diết những câu hò ấy. Xa Huế cũng nhớ mà bây giờ, đang ở chính Huế rồi, lại càng nhớ hơn những gì thuộc về nơi đây, tình yêu phải chăng luôn lạ lùng như thế?


Hương đưa tay vén gọn rồi búi cao mái tóc dài. Trước nụ cười hiền hậu của người phụ nữ lái đò, sự lặng yên của người đàn ông ngồi quay lưng về phía mình, Hương bắt đầu cất giọng cho một câu hò quen thuộc khi đường về nhà đã rút lại chỉ còn một lát.

Thuyền dừng hẳn, người đàn ông mặc sơ mi trắng ngồi quay lưng vào nàng từ lúc lên thuyền bây giờ mới cất giọng, chất giọng Huế đặc trưng mà quen thuộc quá:

- Em vẫn nhớ anh thích điệu này? Em ca ngọt ngào không khác ngày xưa.

Hương sững người nhận ra Hưng rồi theo sau chàng bước lên bờ. Khóe môi hai người cùng mấp máy:

- Anh...

- Em... Em không chắc có điều gì còn dành cho em ở đây nữa không, nhưng...

- Còn, còn chứ!

- Vậy, nó có còn nguyên vẹn chứ?

- Ừ, vẫn còn! - Hưng nhìn trân trân vào khuôn mặt hơi cúi xuống của Hương, chờ đợi câu nói tiếp theo của nàng.

- Vậy... - Hương bất ngờ quay bước, lẽ ra nàng không nên hỏi những điều này. Nhưng Hưng đã kịp níu tay Hương lại:

- Nói anh nghe, em về Huế làm gì?

Nước mắt Hương rơi khẽ khàng làm giọng nói nghẹn lại:

- Đơn giản vì ở nơi đó, em...em không thở được, cũng không quên được gì!

Hưng kéo Hương vào lòng, ghì chặt nàng rồi nhẹ nhàng trách móc:

- Sáu năm rồi còn gì, sao phải khổ thế chứ, sao không trở về sớm hơn. Anh đã bảo nơi đó không dành cho em. Chỉ có Huế mới dành cho em, chỉ có...

- Chỉ có anh thôi, em biết mà, em nhận ra rồi...

Hưng lặng tinh nhẹ ve vuốt mái tóc đen mềm để Hương òa lên như cô bé ngày nào. Sông Hương đã đầy trăng, mặt nước sóng sánh ánh đèn xa khuất, thoáng xa xăm, câu hò của ai đó khẽ đưa ngọt ngào.
Read more…

Mình chia tay nhé

18:31 |
Nếu nhận được câu nói của đối phương: Mình chia tay nhé!? chắc hẳn không ít người sẽ òa khóc hoặc điếng người vì sốc, vì đau đớn hay vì hụt hẫng và cảm giác như mất đi cả thế giới.

Nhưng bạn ơi sao phải khổ chứ. Thẳng thắn nhé, không yêu người này thì yêu người khác, bảy tỉ người trên thế giới không lẽ sống đến hết đời bạn chẳng còn tìm được người nào nữa để yêu? Sao cứ làm như tận thế đến nơi, người ta bỏ rơi thì mình cũng phải thở thoi thóp?

Ừ thì tình cảm không phải sợi dây mà lấy kéo cắt là xong, chẳng thể một sớm một chiều nói hết yêu là trái tim trống rỗng. Nhưng tình yêu cũng không thể là lẽ sống, nếu sinh ra chỉ để mỗi việc yêu thì trái đất này đã chẳng cần tiến hóa để làm gì


Hãy nhớ, có những thứ tình cảm đáng quý hơn cả tình yêu và có những người yêu bạn còn hơn cả người yêu. Ở một chừng mực nào đó, người yêu suy cho cùng cũng chỉ là người lạ. Lạ rồi quen, quen rồi thành lạ mà thôi. Trên đời này, chẳng ai phải có nghĩa vụ đối tốt với bạn trừ cha mẹ và bản thân chính bạn. Nếu không thể chịu nổi trách nhiệm về cảm xúc của bản thân, không sống tốt cho mình thì người ta chọn lựa chia tay có khi cũng chẳng sai -
Không ai buồn hộ mình và cũng chẳng ai thương, ngã ở đâu thì đứng dậy ngay chỗ đấy. Buồn mãi chẳng ai khen, đau hoài không ai thưởng. Có đáng không?

Nghĩ đơn giản thôi, cuộc sống này không bao giờ công bằng. Thế nên, để có được cái này, bạn bắt buộc phải hi sinh cái kia. Cái này lên thì cái nọ xuống, cái nọ mất thì cái kia về. Độc thân thì đã sao? Bạn sẽ nhận ra bạn bè là chỗ dựa rất tốt! Bị phản bội? Chưa bao giờ bạn nhận ra mình mạnh mẽ đến thế đâu! Chia tay khi vẫn còn yêu? Hãy nhớ, sống ở đời không phải cứ muốn là được. Vậy nên, học cách đánh đổi dần đi thôi.

Thực ra, tình yêu là mãi mãi đấy! Nó chỉ chuyển từ người này sang người khác mà thôi. Chạy đến cùng đường nó sẽ tìm ra bạn. Đừng xoắn chỉ vì mình vừa mới chia tay.
Read more…

Chuyện tình: Tình cũ rủ cũng không tới

18:15 |
Danh ngôn có câu: "Tình cũ không rủ cũng tới". Đâu phải mối tình cũ nào cũng đẹp đẽ và mặn mà như thế.

Mọi người cứ kháo nhau tình cũ không rủ cũng tới, nhưng có ai biết tới rồi thì sẽ đi đến tận đâu? Yêu lại người cũ là đi đường vòng để quay lại nỗi đau, hay nhắm mắt cùng nhau quên đi nỗi buồn đã từng có. Rốt cuộc thì, yêu thêm người này lần nữa, đúng hay sai?

Nhiều lúc, chỉ ước giá có phải lên rừng xuống bể để mang được người ta về nối lại tình xưa thì cũng cam, dẫu sống lại chết đi vài ba lần nhưng được yêu thêm lần nữa thì cũng không hề gì sất. Nhưng khi người ta sững sừng ngay trước mặt, lắp ba lắp bắp đề nghị yêu lại từ đầu thì mình thành ra lưỡng lự. Chẳng phải giấc mơ giữa ban ngày là có thật rồi đây sao? Cớ gì mình lại không muốn thức?


Khoan đã rủ rê nào, người cũ ơi!


Tình cũ, mình rủ mà người ta không tới đã đành. Nhưng đâu phải cứ có người rủ là mình sẽ tới. Vì tình thì cũ, nhưng người đã mới rồi còn đâu!


Bởi cái ta đang yêu, suy cho cùng lại là ta trong quá khứ, người của quá khứ, chứ không phải người đã nhẫn tâm quăng quật ta vẫy vùng trong thương đau, giờ dửng dưng trở về như chưa từng vứt bỏ. Và như chưa hề có cuộc chia ly?


Nếu ngày trước đã dứt áo ra đi, giờ muốn về, hãy tự mình tìm đường quay lại. Chiếc chìa khóa ngày xưa vứt bỏ, giờ muốn mở, hãy tự rèn lấy đi! Cái gì cũng có giá của nó, đợi chờ cũng thế thôi. Tuổi thanh xuân vốn đã keo kiệt từng ngày, cớ gì chán là đi, buồn buồn thì quay trở lại? Ai trả lại những ngày đẹp đẽ nhất của tuổi trẻ cho những người bị bỏ lại phía sau?



Chúng ta chỉ loay hoay với những thứ đã qua, mà quên mất tất cả đã không còn như trước. Yêu lại người cũ, cái khó nhất chính là phải làm thân với một người lạ đã từng quen. Ta không còn là ta, người không còn của ngày xưa được nữa. Thời gian độc ác đến độ, biến một người ta yêu đến khắc cốt ghi tâm thành người dưng giữa đường -


Tình cảm dẫu có còn, thì cảm giác xưa đừng trông mong nó còn nguyên vẹn. Và người đã bỏ ta một lần, đừng cả tin mà nghĩ sẽ không có lần sau. Vốn đã yêu thì đừng toan tính, nhưng yêu lại người cũ chính là đem mình ra đánh cược. Được ăn cả, ngã lỗ cả quá khứ lẫn hôm nay!


Nếu người cũ có rủ, thì nhìn kĩ xem đó là người lạ, hay người đã quen. Ta yêu người đứng trước mắt, hay chỉ yêu cái hình dung kia trong quá khứ mà thôi. Đừng để yêu người cũ chẳng khác gì đọc một cuốn sách đến hai, ba lần, kết cục cũng đâu có khác xưa!
Read more…

Blog tình yêu: Tìm chốn bình yên

00:45 |
Với anh, tình yêu luôn là mãi mãi và bất diệt, chỉ có điều, người cùng anh đi đến cuối con đường này không phải là em nữa rồi...!

Anh không phải là người giỏi giấu cảm xúc, nhưng anh lại là người giỏi đoán biết cảm xúc của người khác vậy nên đừng cố nói nhớ anh, rằng mọi thứ chỉ là do hoàn cảnh. Và cũng đừng dối anh rằng em đã từng yêu anh. Anh nhắm mắt cũng cảm nhận được mà, thật đấy em à

Anh biết thế, nhưng hình như để quên em thì khó quá, có vẻ anh không làm được. Anh không quên được những kỉ niệm giữa anh và em, không quên được hình ảnh em dựa vào vai anh mà khóc khi “tình đầu” rời bỏ em và anh nói “hãy bắt đầu lại từ đầu, hãy tin anh.. và rồi anh sẽ không bao giờ phải đau khổ thế này”. Nhưng, bây giờ em đã phản bội lại lời nói đấy rồi, anh không khóc… nhưng không thể quên em.

Những lúc rảnh rỗi, à không, kể cả những lúc cố tình bận rộn với biết bao công viêc anh vẫn lén lút nhìn nhìn, ngó ngó vào facebook em rồi nhảy từ facebook anh sang facebook "người mới" ấy, tự nhiên đắng nơi cổ họng, nước mắt anh trào ra chẳng kiểm soát được khi thấy hai người vui vẻ bên nhau. Anh biết chuyện ấy sẽ xảy ra, nhưng sao vẫn đau thế này?

Chợt nhận ra rằng quên một người thật khó. Bởi những kỉ niệm, những cảm xúc đã từng có với nhau đâu dễ dàng chôn sâu về quá khứ. Nhưng anh hiểu trong cuộc đời mỗi người đều có những khoảng thời gian khó khăn như thế, cố dặn lòng phải vượt qua, chỉ là sớm - muộn!



Anh sẽ không phải hối hận vì đã sống hết mình cho tình yêu ấy (Ảnh minh họa)

Và em hãy yên tâm, rồi anh sẽ quên được, sớm thôi, bởi…

Thực ra, nỗi buồn thì sâu, nhưng niềm vui đôi khi lại rất nhỏ. Anh vẫn sẽ cố gắng sống tốt. Một lời nói động viên, một câu nói vô tư và có phần mộc mạc của một người bạn cũng sẽ khiến anh cảm thấy ấm lòng hơn.

Anh biết rằng tổn thương đã tồn tại thì mãi mãi chẳng thể mất đi. Cứ nghĩ rằng giấu càng sâu, thì đâu nhìn thấy nữa... Nhưng đôi khi, những thứ ta không nhìn thấy nữa cũng chẳng phải là những thứ ta đã quên hẳn rồi. Nó vẫn ở đó, dù xa xôi, nhưng chưa từng biến mất... Vì vậy anh sẽ không cố quên em nữa, cứ để mọi thứ tự nhiên rồi thời gian sẽ làm nó phôi phai. Mọi thứ sẽ nguôi ngoai dần, dù không thể quên nhưng chắc chắn sẽ chẳng còn sâu.

Anh sẽ tự làm mình vui bởi đơn giản, anh sẽ không phải hối hận vì đã sống hết mình cho tình yêu ấy.

Và em à...

Anh vẫn tin trên đời có những thứ là mãi mãi. Đó là tình yêu. Với anh, tình yêu là mãi mãi... chỉ có điều người cùng anh làm nên tình yêu đấy không phải là em nữa!
Read more…