Đàn ông ở rể có gì mà hèn

20:37 |
Đi ra ngoài thuê nhà cũng phải có cái chỗ riêng tư, đừng nhờ đàn bà, không hay đâu, sau này nó dắt mũi’. Nếu là người khác, có lẽ họ sẽ tự ti, suy nghĩ, mệt mỏi, chán chường và về nhà đâm bực dọc, khó chịu với vợ. Nhưng với anh, chuyện đó bình thường. Bởi tư tưởng anh không giống thế, suy nghĩ của anh cũng khác những người ngồi cùng trên bàn nhậu kia. Anh lấy vợ, vợ nhờ anh cũng có lúc anh nhờ vợ. Đó là sự sẻ chia, cảm thông, có gì đâu mà hèn với cả sang?

Đàn ông thường hay bị khích bác. Họ cũng khó kìm được cảm xúc trước những câu nói kiểu như ‘hèn, kém’. Anh cũng là đàn ông và càng hiểu, những người nghe lời người khác, về nhà trút giận lên đầu vợ con, hành hạ bản thân mình mới là những kẻ hèn, kém, thiếu bản lĩnh. Người làm đàn ông là phải dũng cảm, phải có bản lĩnh, phải biết đối mặt trước mọi việc và cần phải suy nghĩ kĩ càng, xem xét tỉ mỉ trước khi hành động. Chỉ vì ba lời lẽ lăng nhăng mà làm thiên biến vạn hóa, làm trái với suy nghĩ của mình thì quả thật không xứng là đấng nam nhi.

Anh ở nhà vợ đã 3 năm. Vợ chồng anh lấy nhau hoàn toàn xuất phát từ tình yêu. Kinh tế khá ổn nhưng để mua một căn nhà tử tế, vợ chồng anh chưa có đủ tiền. Vả lại, cả hai vợ chồng cũng tính tiết

Vợ anh vốn là con gái duy nhất trong nhà, nhà rộng mấy tầng, bố mẹ chỉ có một mình vợ là con cái. Hai người cưới nhau chưa có nơi ăn chốn ở đàng hoàng, về nhà vợ ở thì có sao? Được bố mẹ vợ giúp sức, được mẹ chăm sóc cơm nước, hai vợ chồng về nhà chỉ việc ăn. Nhiều người bảo, sao anh cứ ở như vậy, ở với bố mẹ vợ thích lắm sao, không khó chịu à? Anh chỉ cười. Có gì đâu mà khó chịu. Bố mẹ vợ anh đều là người rất dễ tính. Mẹ lại coi phục vụ con cái là niềm vui, ở với bố mẹ quây quần, gia đình vui vẻ, đầm ấm. Có gì mà phải quan trọng, câu nệ.

Anh còn định ở với bố mẹ vợ như thế, nếu như vợ anh thích. Tâm lý con gái đi lấy chồng, ai chẳng muốn ở gần bố mẹ. Huống hồ, bố mẹ vợ của anh dễ chịu, muốn con cái ở cạnh bên. Vợ anh lại là con một, không ở thì nhà cũng chỉ có ông bà, cô quạnh tuổi già.

Đã yêu thương vợ thì phải kính trọng cả bố mẹ vợ và coi bố mẹ như bố mẹ đẻ của mình. Phân biệt hèn sang, thật sự là tư tưởng sai lầm. Vợ anh ở với bố mẹ cũng nhàn hạ hơn, đỡ vất vả cho vợ. Ra riêng chỉ có hai vợ chồng, vừa vất vả lại vừa buồn.

Sau này còn sinh con cái, ông bà đỡ đần có phải là việc tốt hơn không? Nhiều người không nghĩ được những cái lợi, những cái tốt chỉ chăm chăm tư tưởng ở rể là hèn. Thật sự những người đó mới là ấu trĩ, cổ hủ.

Anh vốn không bao giờ có suy nghĩ hèn sang như vậy. Bản thân anh nghĩ, nếu bố mẹ thực sự thoải mái và mong muốn con cái ở cùng, anh chẳng ngại gì mà phải từ chối. Cuộc sống là phải vui vẻ, cởi mở, sống phải cảm thấy thoải mái. Bất cứ khi nào anh cảm thấy mối quan hệ bố mẹ vợ, con rể không được tốt, anh sẽ tính chuyện ra riêng. Còn bây giờ với anh, mọi thứ đều rất hợp lý, anh càng mong muốn ở gần bố mẹ để vợ con anh cũng được vui vẻ, thuận hòa.

Không phải anh không thể mua nhà, mà anh muốn vợ anh vui. Mà nếu có chuyện anh chưa đủ tiền lo chốn riêng tư, nhờ vả bố mẹ của mình cũng là chuyện con cái nên làm. Cha mẹ sinh ra là để bao bọc con cái khi con cái chưa vương trưởng, chưa có đủ điều kiện. Sau này, khi bố mẹ về già, con cái có điều kiện phụng dưỡng, chăm sóc bố mẹ, cung là trách nhiệm của người làm con. Có gì đâu mà tính toán chi li, có gì đâu mà ăn bám, phụ thuộc hay hèn sang gì…


May mắn thay, anh là người có bản lĩnh nên không bị những lời lẽ khích tướng kia làm tổn hại tới hạnh phúc gia đình. Anh cũng biết, có nhiều trường hợp vì bị người khác xúi giục rồi về nhà sinh sự, tự làm hại bản thân mình, làm hại tình cảm vợ chồng. Đàn ông như thế là đàn ông kém, là đàn ông hèn, là người không có bản lĩnh. Có bản lĩnh thì phải làm thật tốt, phải khiến cho người yêu thương mình, ở bên cạnh mình sống vui vẻ, hạnh phúc. Thế mới là người đàn ông tuyệt vời.

Ở rể, hèn hay không là do cách nghĩ của mỗi người. Chỉ cần tư tưởng không hèn thì bản thân cũng sẽ thấy thoải mái dù sống ở đâu đi chăng nữa. Tự lập về kinh tế, không ăn bám, không xin xỏ ai, có đi có lại sẽ khiến bản cảm thấy chuyện ở rể thật sự chẳng có gì đáng bàn.
Read more…

Em đừng chạy trốn anh nữa

18:45 |
“Em đừng chạy trốn anh nữa, anh sẽ tìm em ra em dù bất cứ chỗ nào. Em chẳng cần phải trốn nữa đâu, ngày mai chúng ta sẽ trở về”! Đà Lạt bé nhỏ làm chúng tôi cứ dịch lại gần nhau giữa cánh rừng hoa Mimosa, chúng tôi cứ dịch lại gần nhau gần đến nỗi khi chúng tôi giật mình nhận ra cái khoảng cách ấy đã quá gần thì cũng là lúc chúng tôi đã không thể nào dịch ra nổi khỏi cuộc đời nhau. Thế là yêu ư? Mùa đông lạnh lẽo trở nên vô nghĩa, tôi chẳng còn sợ mình cô quạnh giữa ngút ngàn rừng núi bởi đã có anh ở đây rồi.

***

Mimosa đã cho tôi tìm thấy anh, cho tôi được cùng anh đi suốt một chặng đường dài hạnh phúc nhưng rồi cái sắc vàng rực rỡ ấy đã làm tôi lạc mất anh giữa ngút ngàn của núi rừng.


…Tôi yêu Đà Lạt, yêu cái không gian hoang sơ yên bình của xứ sở Phù Tang này, yêu cả cái sắc vàng kiêu sa rực rỡ của Mimosa. Loài hoa ấy như có một sức hút mạnh mẽ làm tôi cứ thế mà yêu thương mà chờ mong nhung nhớ rồi chạnh lòng mỗi khi cái sắc vàng ấy tàn lụi theo mùa đông. Mỗi mùa đông tới tôi lại tìm về chính nơi này để thỏa thuê ôm trọn cái vẻ ngọt lịm đến bình yên của nó.

Đà Lạt mùa này nhộn nhịp lắm, cái không gian vỗn dĩ yên bình này bỗng chốc lại nườm nượp người kéo tới chỉ để thưởng thức để chiêm ngưỡng cái dáng vẻ đẹp đẽ của hoa Mimosa…Đằng sau cái vẻ đẹp kiêu sa ấy là một câu chuyện tình yêu cảm động mà nếu như anh không kể chắc tôi cũng chẳng thể nào biết được…

Giờ đây tôi mới hiểu tại sao người ta gọi loài hoa này là “nàng trinh nữ của núi rừng”. Chính nét đẹp trinh nguyên và thuần khiết ấy, chính sự trong trắng và thủy chung của tình yêu đó, dù chỉ là một loài hoa dại mọc hoang dã giữa cao nguyên lộng gió, nhưng Mimosa đã vượt lên muôn vạn những sắc màu kiêu sa để trở thành biểu tượng của cả vùng đất này, biểu tượng của tình yêu và nỗi nhớ, biểu tượng cho nét đẹp trinh nguyên thuần khiết của người thiếu nữ..

Một năm, tôi quay trở lại nơi này, ôm trọn cái dáng dấp kiêu sa của loài hoa ấy, ôm trọn cái vẻ đẹp của xứ sở Phù Tang nơi đây, ôm trọn từng khoảnh khắc đẹp đẽ này chỉ tiếc là bàn tay tôi quá bé nhỏ để có thể ôm hết cái ngút ngàn kiêu sa ấy và lòng tham tham của chính bản thân tôi. Một năm rồi, nơi này chẳng có gì đổi thay cả, tất cả mọi thứ vẫn vẹn nguyên như chính trong ký ức của tôi chỉ có trái tim tôi chẳng còn vẹn nguyên như lúc đó.

…Tôi thích thả mình trôi dạt giữa những cánh rừng hoa, thích mơ màng lim dim dưới những gốc cây Mimosa xinh đẹp. Có hương thơm ngào ngạt, có nắng có hoa tôi như một kẻ đi lạc chẳng thể tìm thấy lối ra giữa cuộc đời này. Cảm giác như có ai đó đang nhìn tôi vậy…

“Này anh kia, ai cho anh chụp tôi thế hả”.
“Cô bị dở người à, tôi đang chụp cảnh vật, ai bảo cô ngồi đây chứ, mà tôi chưa tính sổ với cô về tội phá vỡ vẻ đẹp của nơi này là may lắm rồi đấy, còn bày đặt, cô nghĩ mình xinh lắm để tôi phải săn ảnh cô chắc, đúng là…”
“Đúng là cái gì ? đây là cảnh chung, anh có quyền gì mà bắt tôi phải đi chỗ khác cơ chứ? Anh có chứng minh được đây là đất nhà anh không mà bảo ?”.
“Đồ ghê gớm…”.
“Có anh ghê gớm ấy”. Tôi bĩu môi lè lưỡi anh ta rồi bỏ chạy thật nhanh như kiểu sợ anh ta sẽ bắt được tôi và cho một trận nhừ tử.

Đà Lạt bé nhỏ làm chúng tôi cứ dịch lại gần nhau giữa cánh rừng hoa Mimosa, chúng tôi cứ dịch lại gần nhau gần đến nỗi khi chúng tôi giật mình nhận ra cái khoảng cách ấy đã quá gần thì cũng là lúc chúng tôi đã không thể nào dịch ra nổi khỏi cuộc đời nhau một lúc nào nữa…Thế là yêu ư? Mùa đông lạnh lẽo trở nên vô nghĩa, tôi chẳng còn sợ mình cô quạnh giữa ngút ngàn rừng núi bởi đã có anh ở đây rồi.

Tất cả mọi thứ vẫn còn đẹp đẽ cho đến khi cả tôi và anh đều lặng lẽ bước ra khỏi cuộc đời nhau mà chẳng hề cãi vã hay một lời to tiếng. Im lặng để ngầm báo cho nhau biết rằng “chúng ta đã chẳng còn là gì của nhau, thế nhé”. Tôi không níu kéo bởi tôi biết rằng một khi đã không còn yêu thì níu kéo làm gì đề cho cả hai thêm mệt mỏi, tốt nhất là cứ thế, cứ im lặng mà bước qua nhau. Cứ thế chúng tôi im lặng, im lặng để rời đi rồi im lặng nhìn nhau tổn thương mà chẳng hề ai lên tiếng. Mùa hoa năm ấy, là chúng tôi đã lạc mất nhau giữa cái sắc vàng đẹp đẽ.

…Có thứ ánh sáng chói mắt chiếu thẳng vào mặt làm tôi tỉnh giấc,tôi mở mắt, nhìn trân trân lên trần nhà thật lâu. Nhanh thật, mọi thứ giống như một đoạn ký ức bị cắt bỏ làm tôi chẳng thể nào nhớ nổi tại sao lại diễn ra như thế này hay tại sao lại có cái kia. “Ôi tuổi thanh xuân của tôi”, sao nó có thể trôi qua một cách dễ dàng như thế.

Một ý nghĩ xuất hiện, tôi bỗng nhớ đến Anh như một thứ gì đó hiển nhiên, tôi cứ thế mà mường tượng đến khuôn mặt của anh, đôi mắt anh, cái sống mũi và làn da ngăm ngăm rám nắng khỏe mạnh của đặc trưng của con người Miền Trung. Cái con người ấy không biết giờ đã trôi dạt về phương trời nào rồi, đã yêu ai chưa hay vẫn cứ để mặc tuổi xuân trôi tuột như tôi…Chẳng mất đến hai giây để tôi có thể mường tượng hết con người anh, có phải là đang nhớ một người đã từng yêu tôi.

Chúng tôi là nợ hay là duyên?
Blog Radio 419: Đừng trốn anh nữa được không em?

Quán coffe góc cũ chẳng có gì mới lạ,chủ quán lười biếng giữ nguyên lại tất cả vật trang trí mà chẳng hề bớt xén hay thêm vào một thứ gì. Mọi thứ giống như giữ lại cho riêng tôi để khi tôi quay trở lại nơi này nó vẫn vẹn nguyên trong những ký ức tôi mang theo từng ngày. Lâu lắm rồi tôi cũng chẳng quay lại đây thêm lần nào mặc dù nó cũng chẳng xa nơi tôi ở là mấy. Thủ đô rộng lớn, có nhiều quán đẹp hơn nhưng tôi chẳng thể nào từ bỏ nổi cái góc cũ quen thuộc này.

Cái không khí nặng nề đến nghẹt thở như ôm lấy chúng tôi, tôi chẳng bao giờ nghĩ chúng tôi có thể ặp lại nhau như thế này, có thể ngồi đối diện nhau được như thế này.

“Anh gầy đi hơn nhiều rồi đấy”.
“U, em cũng thế còn gì?”.
“Em là đang giảm cân”.
“Em vẫn giảm cân ư?”.
“Anh biết em là tín đồ của giảm cân”.
“Anh vẫn thích em như ngày xưa”.
“Điều đấy có liên quan đến em không ?”. Tôi trả lời anh bằng cái giọng dửng dửng hết sức khó hiểu. Cái không khí im lặng đến nghẹt thở lại bủa vây lấy cả hai chúng tôi trong cái không gian rộng lớn này.
“Sao lại rời đi?”.
“Vì anh yêu em”.

Tôi cười lớn có chút coi thường trong câu trả lời của anh. “thật nực cười, có ai bảo vì yêu người mình yêu mà bỏ đi, chẳng giống với trong truyện hay tiểu thuyết gì cả, anh trả lời giống như cái kiểu giữa chúng ta tồn tại kẻ thứ ba và anh muốn tôi hạnh phúc nên nỏ đi. Tôi chẳng thể nào mà cảm động được trước cái câu trả lời chẳng có gì là có lý đấy của anh đâu”.“ Anh nghĩ tôi là trẻ lên ba à?”.

“Không, là anh không có ý đó”.

“Anh hiểu em mà, trên đời này em ghét nhất loại đàn ông nói rằng vì không mang lại được hạnh phúc cho người mình yêu mà bỏ rơi họ, tất cả chỉ lạ ngụy biện, ngụy biện anh hiểu không? Nếu muốn mang lại hạnh phúc cho người họ yêu sao không cố gắng để cả hai cùng xây đắp, tại sao lại bỏ rơi họ giữa đường để họ bơ vơ thế kia?

“Anh xin lỗi”.

“Anh xin lỗi”. Tôi gằn lại từng từ của anh. “Đó là kiểu hạnh phúc mà anh mang đến cho tôi ư?”.

“Anh xin lỗi”.

“Tôi nghĩ hôm nay chúng ta nên kết thúc câu chuyện ở đây, mà tôi nghĩ chúng ta cũng đừng gặp nhau thêm lần nào nữa dù là lý do gì vì tôi nghĩ giữa chúng ta chẳng còn lý do nào đê gặp nhau nữa”.

Tôi chẳng còn đủ bình tĩnh để ngồi xuống nói chuyện cùng anh, cùng anh uống một tách coffe nhẹ nhàng. Tôi chẳng hiểu sao tôi có thể thay đổi thái độ nhanh như thế, hình như là anh đã đụng vào nỗi đau mà tôi “gìn giữ” quá lâu thì phải.

Người ta nói đúng, là tôi chưa thể nào quên được anh, chỉ là tôi đang cất anh vào một xó xỉnh nào đó để đánh lừa chính cảm xúc của tôi và đến lúc nào đó cái thứ cảm xúc chết tiệt ấy lại không đánh mà khai, nó sẽ tự bùng lên mà thiêu đốt chính tôi. Cái con người ấy sao cứ dai dẳng đến thế, sao tôi chẳng giống nhưng cô gái khác có thể dễ dàng vứt bỏ, có thể dễ dàng rời xa. Sao tôi ghét chính bản thân tôi đến thế.

Lang thang dọc mấy con đường, tôi chẳng biết mình đang bước đi đâu nữa, đầu óc tôi chẳng thể nào tập trung nổi cho bất cứ việc gì, trong tôi giờ là một mớ hỗn độn, tất cả cứ rối tung lên từ khi anh đến…Tôi chẳng biết tự huyễn hoặc mình bằng bát cứ lý do nào cả. Trái tim tôi vẫn ngày đêm gào thét tên anh, vẫn thổn thức loạn nhịp khi nhìn thấy anh. Tôi là thế, dễ dàng yêu một ai đo nhưng khó mà từ bỏ kể cả khi họ đã làm tổn thương tôi nhiều đến cỡ nào.

…“Chúng ta hãy bắt lại từ đầu được không em?”.
“Bắt đầu lại, anh đnag trêu ngươi tôi đấy ư ?”
“Anh nói thật”.
“Không, tôi chẳng muốn dính dáng gì tới anh”.
“Em là đang lừa dối chính bản thân em”.
“Tôi tại sao lại phải lừa dối chính tôi cơ chứ?”.
“Vì em vẫn còn yêu tôi”.
“Anh đùa tôi à”.
“Anh không đùa”.
“Anh đang làm tổn thương tôi đấy”.
Tôi chẳng còn đủ sức để cãi cọ với anh thêm một lần nào nữa, tôi thấy mình cũng chẳng có lý do gì để làm thế. Tôi rảo bước quay đi thật nhanh nhưng câu nói đó vẫn cứ bám lấy tôi.
“Em đừng chạy trốn anh nữa, anh sẽ tìm em ra em dù bất cứ chỗ nào

Cái con người ấy sao cứ làm tôi tổn thương, cái con người ấy sao cứ lại xuất hiện bên cạnh tôi. Anh là thế rồi lại biến mất thôi, lại để để tôi bơ vơ với một mớ hỗn độn chẳng thể nào vứt bỏ. Lòng tụ kiêu đã chẳng cho tôi quay lại, tôi cứ thế mà bước đi thật nhanh để lại anh mặc kệ với câu nói đó, tôi bây giờ là đang muốn gì, cần gì.

Cái nơi này chăng thể nào bình yên nổi từ khi anh xất hiện, anh lại lần nữa bước vào cuộc đời tôi, làm nó rôi tung lên. Tôi thấy mình mệt mỏi trước tất cả mọi thứ, tôi muốn chạy trốn khỏi nơi này và tôi muốn được thả trôi bản thân mình một nơi nào đó…”Anh hãy cứ tìm em như lời anh nói nhé”.

Tôi nộp đơn xin nghỉ việc không lương một năm, tôi muốn mình được nghỉ ngơi, muốn quay lưng với tất cả thế giới đến một nơi mà tôi chẳng quen biết ai và cũng chẳng ai quen biết tôi. Thế là tôi bỏ lại anh, bỏ lại cái thành phố ồn ào tấp nập sau lưng mà đi. Nhiều lúc tôi đang tự hỏi là tôi bỏ đi hay là chính tôi đang chạy trốn tình cảm của mình, chạy trốn cả chính anh nữa. Thôi kệ, là trốn cũng đượcm bỏ đi cũng được chỉ cần bây giờ tôi thấy mình bình yên là đủ rồi.

Tôi ước mình còn trẻ, ước tôi quay lại cái thời tôi còn là một cô nhóc cấp ba, tôi có thể làm tất cả mọi thứ mà tôi thích mà chẳng cần phải nghĩ đến kết quả như thế nào. Tôi còn nhớ năm lớp mười một, tôi thích một cậu bạn cùng lớp, nghe ngóng tin tức tôi biết cậu ta cũng thích tôi. Chẳng cần phải chờ đợi cậu ta tỏ tình, cứ thế tôi tự lên kế hoạch rồi tác chiến, kết quả tôi bị từ chối thẳng mặt thế mà tôi vẫn cứ nhơn nhơn tự đắc chứ. Nghĩ lại hồi đó tôi thấy mình phục mình quá. Tuổi trẻ là thế đấy, cứ xông pha mà chẳng cần lo nghĩ.


Cái khung cảnh đẹp đẽ nơi xứ sở thần tiên này lại lôi tôi về với thực tại, Đà Lạt mỗi mùa một vẻ chẳng giống mùa nào, mỗi mùa đều có những nét riêng chẳng thể nào trộn lẫn. Tôi thích mùa đông, tôi yêu mùa đông ở Đà Lạt , tôi yêu sắc vàng rực rỡ của hoa Mimosa. Mùa đông lạnh lắm nhưng thật ấm áp khi khắp nơi ở đây cái sắc vàng rực rỡ ấy bao trùm hết cái không gian này…sắc vàng này cứ như một liều thuốc thôi miên lấy tôi vậy. Tôi đã từng đọc đâu đó…

“Đà Lạt có những mùa hoa
Mộng mơ, say đắm hòa cùng yêu thương
Say lòng nét phố buồn vương
Thơ ngây em bước trên đường đầy hoa”.

Sáng tỉnh dậy, cái sắc hoa Mimosa chẳng còn vàng rực rỡ kiêu sa, khắp nơi chẳng còn được sưởi ấm bằng thứ màu sắc ấy nữa.Mùa đông sắp hết rồi ư ? Tôi đã ở đây rất lâu rồi phải không? Anh đã chẳng đi tìm tôi, anh vẫn là anh chẳng thể nào kiên nhẫn chờ đợi thêm một điều gì. Tôi yêu anh, yêu loài Mimosa ấy nhưng thật tiếc anh chẳng giống loài Mimosa chung thủy của tôi.

Tôi đưa tay sờ lên tấm lịch để bàn, hôm nay là ngày lễ giáng sinh ư? Hẳn là tôi sẽ chẳng thích điều này cho lắm, tôi cũng nên ra đường chứ, cũng nên hòa cùng vào cái không khí vui vẻ này chứ.
Đêm giáng sinh, mọi thứ đều lung linh và đẹp đẽ. Trong phút chốc tôi nhớ đến anh đến cồn cào da giết, tôi muốn có anh ngay lúc này, muốn ôm lấy anh mà nức nở, muốn trách móc anh tại sao không đi tìm tôi.

Giờ này anh ở đâu?Cái câu hỏi ấy lại càng thôi thúc tôi nhớ đến anh nhiều hơn.

Nhìn từ xa, cánh cổng ngôi nhà tôi đang ở cô đơn lạnh lẽo giống như chính chủ nhân của nó vậy. Tôi toan bước quay đi chạy trốn khỏi cái thứ cảm xúc đang dần xâm chiếm lấy tôi, ánh đèn hai bên bỗng dưng bật sáng, tôi ngạc nhiên đến thẫn thờ, não tôi vì thế mà bị đơ trong mấy giây, không kịp tiếp nhận thông tin phản hổi từ tai và mắt tôi…Trên bậc cửa, người tôi mong nhớ đang đứng nhìn tôi, tôi muốn chạy thật nhanh đến ôm lấy anh nhưng chân tôi như chôn tại chỗ, tôi òa khóc nức nở. Cái cảm xúc lâu nay bị dồn nén bây giờ đã đến lúc bùng phát, tôi cứ thế mà khóc òa lên làm anh càng thêm phần bối rối chẳng hiểu ra chuyện gì.

“Đừng trốn anh nữa nhé”.Tôi ngoan ngoãn gật đầu như một chú mèo nhỏ.
“Em nhớ anh”.
“Anh cũng vậy”.
“Nhưng tại sao giờ này anh mới xuất hiện”.
“Rung động thôi chưa đủ, anh muốn xem anh có thực sự cần em, yêu anh, anh muốn chắc chắn rằng anh yêu em, anh muốn làm một việc gì đó thật nghiêm túc chứ không phải cả thèm chóng chán”.
“Là anh yêu em ?”. Tôi hỏi một câu dư thừa đến ngốc nghếch.
“Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu nhé, hãy xem trước kia giống như một bản nháp, giờ cả anh và em hãy xé nháp và ném nó đi. Yêu anh nhé “.
“Em yêu anh”. Cái ngôn từ ấy chưa kịp thoát ra khỏi miệng đã bị môi anh khóa chặt, môi chạm môi chúng tôi như hòa trọn vào một trong cái khoảnh khắc ấy.
“Hà Nội ấm rồi, Mimosa của em cũng đã tàn rồi, em chẳng cần phải trốn nữa đâu, ngày mai chúng ta sẽ trở về”. Tôi chẳng biết nói gì ngoài gật đầu nghe theo lời anh.
“Từ nay anh đi đâu em sẽ theo đó, em sẽ chẳng trốn một mình nữa, em sẽ dắt anh cùng chạy trốn”.
“Nhớ đấy”.
“Vâng. Ơ mà sao anh lại vào được nhà em thế?
“Bí mật”.

…Có thứ ánh sáng chói mắt chiếu rọi lên khuôn mặt tôi, tôi đưa tay lên che mắt…quay mặt nhìn sang, chỗ bên cạnh đã trống không từ bao giờ…bước ra khỏi chiếc chăn ấm, đứng tựa mình vào cửa, tôi thấy chồng mình thật đẹp đẽ trong cái tạp dề lúi cúi làm đồ ăn sáng. Chẳng cần phải chần chừ, tôi chạy thật nhanh vòng tay ôm lấy anh từ phía sau.

“Hôm nay em sao thế”.
“Chỉ là em nhớ anh”.Chồng tôi bật cười trước câu nói ấy, quay mặt lại nhìn tôi đầy khó hiểu…
“Thôi buông anh ra, đi đánh răng rửa mặt ăn sáng còn đi làm”.
“Chồng ơi hay là mình cùng nhau đi trốn đi !”…Chồng tôi tròn mắt ngạc nhiên nhìn tôi chưa hiểu ra chuyện gì, tôi đã vội tiếp lời.“Hay là em lại đi trốn anh lại đi tìm như hồi trẻ ấy”
“Em cứ thử chạy trốn anh thêm một lần nào nữa xem, anh vẫn sẽ tìm ra em và xách em về”.
Read more…

Đánh cược

21:01 |
Không phải tôi đang trốn tránh sự thật, rằng xã hội bây giờ sao quá nhiều cám dỗ. Nhưng tôi càng biết hơn là mình không thể đem anh bỏ vào túi áo, để ngày đêm mang theo bên người và trông chừng. Rõ ràng vấn đề không nằm bất cứ cô gái nào khác. Tất cả đều phụ thuộc vào chính người đàn ông của tôi thôi! Cám dỗ ở khắp mọi nơi, nhưng chuyện xấu chỉ có thể xảy ra với người đàn ông muốn sa ngã.

Cuộc đời chẳng ai nói trước được điều gì, nhưng ít ra ở giờ phút này, cảm thấy thoải mái. Thứ gọi là “niềm tin” không bắt nguồn từ sự ngây thơ hay mù quáng, mà chính là lựa chọn. Và tôi lựa chọn “không nghi ngờ” cho đến ngày thực tế chứng minh mình đã đúng. Tham vọng ngày đêm kiểm soát trái tim, tâm trí, lẫn thể xác của một người là không thể. Và nếu thực sự làm thế, thì cũng chẳng ý nghĩa gì. Vậy nên, tất cả những gì tôi có thể làm bây giờ chỉ là thương anh, và tin anh!

***


Một ngày cuối thu tháng 10, tôi đang ngồi trong quán cà phê quen thuộc tranh thủ thiết kế nốt mấy mẫu thiệp mới cho mùa cưới cuối năm thì điện thoại trên bàn bỗng rung lên báo tin nhắn. Là Hiền, cô bạn thân nhất của tôi thời đại học.

“Lam à? Đang ở đâu đấy? Tao mới đi qua Highlands bờ Hồ xong, thấy gã Cường nhà mày đang ngồi với cô nào ấy! Tao còn chụp cả hình gửi qua nữa, xem đi!”

Tôi uể oải mở hình lên. Đúng là Cường thật. Anh đang ngồi chống cằm trầm tư bên tách trà nghi ngút khói. Đối diện là một mái tóc xoăn sóng màu hạt dẻ buông nhẹ trên đôi vai trần tròn trịa mà chỉ cần nhác qua thôi, tôi đã nhận ra ngay.

Tôi phì cười nghe Hiền mắng sa sả trong điện thoại. Từ hồi còn đi học, Hiền đã nổi tiếng lạt mềm buộc chặt, nắm bàn ông trong lòng bàn tay. Ngay cả chồng nó hiện giờ, anh Hợp, muốn đi đâu làm gì cũng phải nhìn nét mặt của vợ. Lương đưa đủ, tối ngủ ở nhà. Về khía cạnh nào đó, tôi cũng cảm thấy nể cái sự “rèn chồng” nghiêm khắc ấy.

- Được rồi! Cảm ơn cưng đã mật báo. Đợi tối gặp tao hỏi.

Giọng cười đầy vẻ qua loa như đang xoa dịu của tôi dường như đã làm Hiền mất hứng. Phía bên kia đầu dây, nó không giấu được tiếng thở dài:

- Mày thật là… - Hiền tặc lưỡi. - Bồ mày trẻ tuổi, cao to đẹp trai, công việc ổn định, lại có nhà riêng, thi thoảng đi công tác xa chẳng biết đằng nào mà lần nữa! Phải tao chắc đứng ngồi không yên rồi! Đêm dài lắm mộng, nghe lời chị đi em! Cứ đủng đà đủng đỉnh có ngày hối không kịp đấy!

Buông điện thoại xuống, tôi hơi thần người ra. Tay cũng vô thức mà di di trên mặt tấm ảnh Hiền vừa gửi. Tôi biết cô gái này, người đã từng xuất hiện đôi lần trong những câu chuyện cũ của Cường. Là ký ức mà hầu như ai cũng có, đôi lúc lại hiện về làm xáo trộn hiện tại: nỗi ám ảnh mang tên người yêu cũ.

Vậy là hôm nay, anh đã gặp em Ngọc?



Tôi và Cường tính đến giờ cũng đã ở bên nhau được gần một năm. Cả hai tình cờ gặp gỡ rồi thân thiết khi cùng sinh hoạt trong nhóm cựu sinh viên trên diễn đàn chung của trường đại học. Quãng này năm trước, anh là người đã gửi lời mời kết bạn với tôi qua facebook. Ngay lập tức, cả tôi và anh đều bị đối phương thu hút, trở thành những kẻ “nghiện” chat. Rồi sau đó, là “nghiện” nhau. Mọi sự diễn ra khá nhanh.

Ngày tôi giới thiệu anh với gia đình và bạn bè, dù không nói ra nhưng tôi hiểu, mọi người đều không tin tưởng lắm vào mối quan hệ ấy. Những mối tình qua mạng mấy khi có được kết cục tốt đẹp? Hơn nữa, Cường đẹp trai, con nhà cơ bản, lại là phó phòng kỹ thuật của một công ty Viễn thông đang ăn nên làm ra với thu nhập đáng mơ ước. Trong khi tôi chỉ là một freelancer không ổn định, tự mở tự làm công việc mình yêu thích, ngoại hình so với anh lại kém hơn. Đến cả tuổi xuân cũng chẳng vượt nổi Cường. Anh “trẻ” hơn tôi ba tháng.

Bố mẹ già mỗi ngày đều giục tôi quen bạn trai rồi mau chóng lấy chồng đi. Nhưng đến khi gặp Cường cũng chỉ tặc lưỡi mà rằng, duyên số cả, được là cái tốt, còn không thì cũng đừng buồn. Hai mươi tám, đàn ông chỉ như một bông hoa đang chớm nở, còn phụ nữ, đã sắp sửa tàn rồi. Mẹ vẫn luôn mong tôi sẽ quen với người nào đó hơn mình dăm tuổi trở lên. Khi ấy, ít ra cũng sẽ không lo bị chê già.

Nhưng tôi yêu anh. Và anh cũng yêu tôi. Hiện giờ là thế.



Nhìn điện thoại một hồi, tôi quyết định đóng lại rồi bỏ xuống, tiếp tục nốt công việc đang dang dở.

Bên ngoài kia, nắng thu nhàn nhạt đang khẽ khàng lách mình qua những tầng mây, chan hòa qua từng chấn song cửa sổ.

Thanh tao và an yên.


***

- Lam của tớ hôm nay có ngoan không?

5 giờ 30, Cường qua quán đón tôi với một nụ cười ngọt ngào. Dù yêu nhau đã lâu nhưng cả hai vẫn giữ thói quen xưng hô như hồi mới gặp.

Tôi cười toe nhìn anh:

- Ngoan! Làm hết cả việc của tuần tới rồi. Thế còn cậu?

- Không tốt lắm. – Anh chẹp miệng, đưa tay nhẹ véo mũi tôi. – Bận nhớ cậu nên chẳng làm được gì!

Thiệt tình, trừ lúc họp hành hay đang bận dự án ra, chính anh mới là người cứ rảnh chút lại nhắn tin “quấy nhiễu” không cho tôi làm việc thì có! Mà trưa nay đi gặp người đẹp mà? Là nhớ tôi hay nhớ họ đây?

Nghĩ lại lời cái Hiền ban chiều, tôi hơi nhướn mày nhìn anh, tặc lưỡi thử nghe theo nó một lần xem sao. Áo sơ mi trên người rất thẳng thớm, không có vẻ gì là nhàu nát. Không có mùi nước hoa hay vết son phấn lạ. Chút keo trên tóc vẫn còn nguyên, chứng tỏ chưa tắm gội qua. Ánh mắt trìu mến luôn nhìn thẳng, không tỏ ra lẩn tránh gì…

Trời ạ, đầu óc tôi vắt chất xám cả ngày đã mệt chết rồi, giờ vẫn phải hoạt động tiếp vì ba cái trò “quan sát thái độ và biểu hiện xem có gì khuất tất không” này hay sao?

- Nếu cậu vẫn còn nhìn tớ đắm đuối như vậy thêm một giây nữa, tớ sẽ hôn cậu ngay tại đây đấy!

Cường thản nhiên ấn mũ bảo hiểm xuống đầu tôi, thuận tay đỡ lấy chiếc cặp laptop nặng trịch. Tôi như kẻ ăn vụng bị bắt quả tang, chỉ biết giả ngốc loay hoay trèo lên chiếc xe ga cao ngồng, vụng về vòng tay qua người anh.

Vùi mặt vào bờ vai thô rộng của Cường, tôi khẽ thở ra một hơi dài rồi khép mắt lại.

Khoảnh khắc hạnh phúc này, thay vì khuấy đảo lên, tôi thà rằng hãy trọn vẹn tận hưởng nó, dù chỉ một lần.




Cửa vừa mở, tôi đã thất thểu ôm túi đồ ăn mới mua vào trong bếp. Mỗi tối thứ sáu, Cường thường đón tôi qua nhà anh ăn cơm. Anh sống một mình trong căn chung cư rộng rãi nên cuối tuần, nếu không có việc gì cần giải quyết gấp thì thi thoảng tôi cũng ngủ lại đó. Bố mẹ già ở nhà đối với chuyện này không những không e ngại, lại còn ra sức cổ vũ, đòi tôi kiếm bằng được thằng cu đem về cho ông bà nuôi trước. Bảo rằng có “thằng con” rồi thì việc xích chân “thằng bố” chỉ là chuyện sớm muộn thôi. Tôi chỉ biết cười khổ.

- Cậu muốn ăn canh gì? Khoai tây hay cá dưa?

Nghe tiếng bước chân quen thuộc của Cường, tôi không quay người nhìn anh, chỉ thuận miệng hỏi trong khi tay bắt đầu mở từng túi đồ. Nhưng còn chưa kịp đụng vào mấy cây cải xanh, cánh tay chắc nịch kia đã vòng qua eo tôi kéo ngược lại.

- Cấm quấy rối! Để yên cho tớ…

Thiệt tình… Nghi ngờ sự khuất tất chưa đủ, còn phải nghi ngờ thêm cả những thân mật hàng ngày nữa ư?

Mà như thế nào mới là bình thường? Và như thế nào là bất thường?

Thời gian ở bên nhau đã chẳng mấy, lại còn bị cảm giác hoài nghi kia ngáng đường. Tù túng như vậy làm sao mà sống nổi nhỉ?!

Đang miên man nghĩ ngợi, tôi chợt giật mình khi cảm thấy đôi môi anh đang dần lướt xuống cổ mình, ươn ướt và lành lạnh.

- Này! – Tôi vội vã kêu lên. - Đã bảo cấm - quấy - rối rồi cơ mà! Tớ còn phải nấu cơm nữa!

Anh nói đến đâu, tôi không khỏi than thầm đến đấy! Cái tôi vốn cho là “bí mật dò xét” kia, vào mắt anh sao lại trở thành “dụ dỗ lồ lộ” vậy trời? Đúng thật mình chẳng có chút năng khiếu nào trong việc làm thám tử cả! Tư duy thì lười biếng, kỹ năng thì vụng về, hẳn thứ thu được từ bài học quản chồng của cái Hiền chỉ có thể là “hậu quả” chứ không phải “kết quả” rồi.

Tôi giấu đi tiếng thở dài thất bại, khẽ ngẩng lên nhìn anh. Gần thế này mới thấy, hình như Cường hơi ốm đi. Hai má anh gầy rộc, khoảng dưới mắt cũng hằn lên những nếp nhăn nhỏ vụn, dấu vết của sự mỏi mệt nghĩ suy từng ngày. Dạo này công việc vất vả lắm sao? Hôm rồi thấy anh kể rằng mình phải lên phương án thi công cho một dự án được mời thầu trong ba tháng cuối năm này. Mỗi lần vào phòng anh thu dọn, tôi lại thấy những chồng tài liệu mỗi ngày một nhiều thêm, nằm la liệt trên mặt bàn. Cuốn nào cũng dày đặc những ghi chú và đánh dấu của anh, nặng nề và ngột ngạt.



Như chẳng hề biết tới những suy nghĩ trong lòng tôi, Cường lại mỉm cười, thản nhiên cúi xuống in lên giữa sống mũi tôi một nụ hôn thật dài.

Cuộc sống này đã có đủ phức tạp rồi, có lẽ tôi không nên gây thêm căng thẳng cho anh nữa!

Dù sao Ngọc cũng đã là quá khứ.

Còn hiện tại của anh, là tôi.



Trời đã vào đông được một tháng.

Cuối năm, cả tôi và Cường đều vô cùng bận rộn. Anh đi công tác triền miên, ngoại giao trên bàn tiệc khá nhiều. Còn tôi cũng chẳng rảnh rang hơn với những đơn đặt hàng thiệp cưới ngày một chồng chéo. Ngoài những cuộc gọi tranh thủ, những nụ hôn vội vã, chúng tôi thậm chí còn chẳng có thời gian ở riêng với nhau. Chỉ có Hiền làm ở Lò Sũ, gần công ty Cường nên đôi lúc nhìn thấy anh ngồi ăn trưa với “người lạ”, nó lại thông báo cho tôi ngay.

- Thế tóm lại là thế nào đây hả Lam?

Lần này, Hiền không gọi điện nữa. Hết giờ làm, nó phóng thẳng qua quán cà phê, nơi tôi vẫn hay ngồi làm việc.

- Thế nào là thế nào?

- Tao phải gọi mày là quá ngây thơ hay quá liều lĩnh đây? – Hiền gắt lên. – Người yêu cũ, đó là người yêu cũ đấy! Là người mà anh ta từng đầu gối tay ấp, từng yêu như đang yêu mày bây giờ đấy! Mày có hiểu không?

Đáp lại vẻ sốt ruột đến phát điên của Hiền, tôi chỉ biết cúi đầu im lặng. Cốc trà trong tay đã nguội ngắt từ bao giờ đang chuyển màu hơi đùng đục, đưa lên miệng chỉ đọng lại những dư vị chát đắng.

Sau ngày đó, Cường với Ngọc dường như đã nối lại liên lạc. Tôi biết điều này khi vô tình nhìn thấy tin nhắn từ em ấy gửi đến hiện lên trên màn hình khóa điện thoại của anh. Thực tình cho đến tận bây giờ tôi vẫn không thể lý giải nổi, tại sao mình lại không cầm lên đọc như phản ứng thông thường của bất cứ cô gái nào trong tình huống ấy! Có lẽ tôi quá tự tôn để cho phép mình lục lọi đồ dùng cá nhân của một người nào khác như ví tiền, điện thoại…

Mà cũng có thể từ trong sâu thẳm cõi lòng, tôi vẫn muốn tin tưởng anh hơn là những “dấu hiệu” chẳng đâu vào đâu ấy. Tôi tin Cường không nói gì đồng nghĩa với việc điều đó cũng chẳng quá quan trọng. Và rằng, nếu thực sự có chuyện, thì người cần mở miệng phải là anh, chứ không phải tôi!

- Tao hỏi thật mày…

Hiền bỗng quay sang tôi sau một hồi trầm ngâm suy nghĩ. Giọng nó thấp hẳn đi, có vẻ như phải quyết tâm lắm mới nói ra những lời này.

- Có phải mày cho rằng điều kiện mình không bằng ổng, nên mới mắt nhắm mắt mở cho qua mọi thứ như vậy không?



Miếng nước trong miệng tôi như chững lại.

Tôi ngơ ngác nhìn Hiền. Nó không tránh ánh mắt của tôi, chỉ chau mày chờ đợi. Lúc này, khuôn mặt được trang điểm kĩ lưỡng của nó hơi đanh lại.

- Mày cũng nghĩ như vậy sao? – Tôi cười buồn.

- Tất nhiên là không! – Hiền quả quyết. – Nhưng chính vì thế tao mới thấy lạ. Mày không mù quáng, cũng chẳng dễ dãi. Vậy lý do gì khiến mày cứ thản nhiên nhìn mà như không thấy vậy? Là mày quá tự tin để cho rằng ông Cường cũng có thể phản bội? Hay quá tự kiêu để coi thường sự đe dọa từ bất kì người phụ nữ nào khác?

Trong một thoáng, tôi gần như đã không giữ nổi bình tĩnh nữa. Tôi quay hẳn người sang, kiên quyết ngắt lời Hiền:

- Tất cả đều không phải! Chỉ vì tao không thể sống trong một mối quan hệ chông chênh hay tù túng! Tao không thể yêu một người mà đến cả trong suy nghĩ cũng ngờ vực rằng, họ không đáng tin, hay chẳng xứng đáng được!

Đúng thế! Không phải tôi đang trốn tránh sự thật, rằng xã hội bây giờ sao quá nhiều cám dỗ. Nhưng tôi càng biết hơn là mình không thể đem anh bỏ vào túi áo, để ngày đêm mang theo bên người và trông chừng. Có tốt hơn không nếu như tôi cứ ra sức cấm cản để rồi vẫn chẳng biết sau lưng mình họ còn giấu giếm những gì?

Rõ ràng vấn đề không nằm ở em Ngọc hay bất cứ cô gái nào khác. Tất cả đều phụ thuộc vào chính người đàn ông của tôi thôi! Cám dỗ ở khắp mọi nơi, nhưng chuyện xấu chỉ có thể xảy ra với người đàn ông muốn sa ngã.

Và tôi, lựa chọn tin rằng Cường không muốn sa ngã. Và sẽ không sa ngã.

Hiền có vẻ bất ngờ trước phản ứng của tôi. Một hồi lâu sau, nó mới sè sẹ tiếp lời:

- Mày thực sự tin chàng đến vậy ư? Thực sự cho rằng lòng chàng không phải giấy, nên sẽ chẳng bị thiêu đốt bởi những cám dỗ hừng hực lửa?

Tôi lắc đầu:

- Cuộc đời chẳng ai nói trước được điều gì, nhưng ít ra ở giờ phút này, tao cảm thấy thoải mái vì không phải lo lắng, nghi kị, không phải dằn vặt bản thân với những câu hỏi ngớ ngẩn như anh ấy đang đi đâu, làm gì, với ai. Thứ gọi là “niềm tin” không bắt nguồn từ sự ngây thơ hay mù quáng, mà chính là lựa chọn. Và tao lựa chọn “không nghi ngờ” cho đến ngày thực tế chứng minh mình đã đúng. Hoặc sai!

Nhưng giờ đây tôi đã mạnh mẽ hơn trước nhiều.

Nếu một ngày nào đó anh không còn thương tôi, tôi sẽ dứt khoát và lập tức ra đi. Mọi chuyện đơn giản chỉ có vậy.


Tháng 12, trời sụp tối thật nhanh trong những luồng gió bấc kêu gào trên những tán cây xơ xác. Hiền đã vội vã về nhà chuẩn bị cơm nước cho chồng con, còn tôi cũng xách cặp đứng lên sau một ngày làm việc mệt nhoài. Không biết Cường giờ này đang làm gì nhỉ? Từ sáng đến giờ chưa thấy anh nhắn tin gọi điện gì.

Tôi móc điện thoại ra, nhướn mày nhìn vào màn hình nền im ắng. Đó là khoảnh khắc Cường đang ghé người xuống hôn lên trán tôi trong một buổi liên hoan hồi đầu năm mà một người bạn của anh đã vô tình nhìn thấy và chụp lại.

Tự dưng lại thấy nhớ anh quá! Cường đã đi công tác từ đầu tuần rồi.

Nhưng tôi còn chưa kịp nhấn gọi, máy đã rung lên báo tin nhắn. Từ một số máy lạ, nội dung chẳng có gì ngoài một tấm hình khá rõ nét.

Trong ảnh, người đàn ông của tôi đang dìu một cô gái nào đó cùng bước vào khách sạn.

***

Hung Cuong Phan: “Thứ hai tới tớ phải đi công tác trên Điện Biên vài ngày…”

Vy Lam: “… ở nhà ngoan, mỗi tối đều phải mở skype cho cậu nhìn mặt, còn gì nữa không?”

Hung Cuong Phan: “Phải nghĩ đến tớ, phải nhớ tớ, ngủ cũng phải mơ thấy tớ, nghe chưa?”

Tôi lăn chuột đi qua đi lại những dòng chat từ tuần trước trên facebook với anh, cũng không thực hiểu rõ tâm trạng hiện tại của mình lúc này là gì. Tôi đã gọi lại cho chủ nhân của tin nhắn kia nhưng có vẻ như họ đã tắt máy. Thuê bao của Cường cũng chẳng liên lạc được.

Đêm đã khuya lắm rồi. Bầu trời đỏ quạch một thứ màu u ám và bết bát. Nó khiến tôi cảm thấy rùng mình mỗi khi phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, và gợi lên những suy nghĩ chẳng tốt đẹp gì. Không biết đã có chuyện gì xảy ra? Anh có ổn không? Vẫn bình an chứ? Sự nóng ruột khiến tôi không thể ngồi yên một chỗ, càng chẳng tập trung làm việc nổi. Thực sự, tôi rất lo cho anh.

Có tin nhắn mới. Tôi lao tới, gần như đã vồ lấy điện thoại.

“Chị làm ơn đừng có gọi hay nhắn cho anh Cường lúc này nữa. Muốn bật lên chơi một chút cũng không xong. Phiền quá.”

Không phải Cường. Là số máy lạ ban nãy. Nhưng lần này, thay vì gửi hình, họ lại gửi cho tôi những lời lẽ đầy ám chỉ và khó chịu. Tôi liền nhấc máy gọi lại, nhưng bên kia không nhận. Gọi Cường, vẫn chỉ là thông báo tự động trả về từ tổng đài.

“Mà mặt chị cũng dày thật. Đến nước này rồi vẫn cắn răng giả mù được. Thà chịu nhục để giữ chứ nhất quyết không buông sao? Mà cũng phải thôi. Gái già như chị, lại còn xấu, tôi tự hỏi chẳng biết anh Cường vẫn còn muốn ở bên cạnh chị vì cái nhẽ gì? Vì cái nhà? Hay hộ khẩu Hà Nội chăng?”

Lại một tin nhắn nữa. Tôi mở to mắt, nhìn những từ ngữ sắc nhọn kia thay phiên nhau chích vào lòng mình. Nhưng thật lạ là thay vì ghen tuông hay giận dữ, tôi lại cảm thấy thật thanh tỉnh. Cứ như thể đó là chuyện của ai, và đây chỉ là một kẻ qua đường ngoa ngoắt.

Có lẽ một phần nào đó, Hiền đã đúng. Tôi quá tự kiêu để coi những người phụ nữ xung quanh anh là tình địch. Nếu Cường thực sự yêu thích cô gái này, chắc hẳn anh đã mù.

Bằng không, là tôi mù.

Vậy là tôi đã quyết định không trả lời lại, cũng chẳng gọi thêm một lần nào. Bên kia tiếp tục gửi nhiều lời khiêu khích nữa, nhưng không được phản hồi rồi cũng tự động bỏ cuộc. Còn lại mình tôi vẫn ngồi yên tại chỗ. Đêm đông càng như tĩnh mịch hơn với những hạt mưa bắt đầu rơi, khẽ khàng và giá buốt.

Theo lịch, thì tối mai Cường về Hà Nội rồi.

“Hãy gọi lại để tớ biết cậu vẫn ổn nhé! Còn nữa… Tớ rất mong cậu trở về.”

Tôi gửi thêm một tin nhắn vào máy anh, thầm cầu nguyện cho anh vẫn bình an và khỏe mạnh.



Đêm đã khuya lắm. Tôi chậm chạp bò vào trong chăn, run rẩy chờ cho hơi ấm của cơ thể mình lan tỏa và sưởi ấm khoảng không gian bé nhỏ. Cho đến tận cùng, tôi vẫn không biết ai là chủ nhân thuê bao lạ kia, có phải em Ngọc không, và rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng… Điều đó có thực sự quan trọng?

Không phải là tôi không biết ghen. Cường từng véo má tôi mà bảo rằng: "Hoạn Thư sống lại mà đem so với cậu cũng phải gọi bằng cụ", vì tôi đã nhăn mũi, bĩu môi rồi sau đó là lườm anh khi thấy cô đồng nghiệp vô tư chạm vào người anh trong một tấm ảnh. Tôi càng không phải người rộng lượng hay nhẫn nhịn, thậm chí có thể coi là hẹp hòi khi chưa bao giờ đặt hai từ "tha thứ" vào trong từ điển. Tôi trao đi một trái tim sạch sẽ, thì sẽ không nhận lại một thứ tình cảm vấy bẩn.

Nhưng tôi trân trọng những ngày tháng đã qua của anh. Ở đó có một anh mà tôi không quen biết. Có những thời điểm khó khăn anh đã phải tự mình vượt qua mà chẳng có tôi ở bên. Do vậy, sự xuất hiện của em Ngọc cũng không khiến tôi lo lắng hay khó chịu. Xét cho cùng, đến người dưng mình còn có thể đối xử một cách tử tế, nữa là người mình từng có thời gian gắn bó?

Bản chất của một mối quan hệ còn có thể là gì nữa đây ngoài hai từ tự nguyện?! Có ràng buộc, thì cũng là đôi bên tự nguyện được ràng buộc với nhau. Tham vọng ngày đêm kiểm soát trái tim, tâm trí, lẫn thể xác của một người là không thể. Và nếu thực sự làm thế, thì cũng chẳng ý nghĩa gì.

Vậy nên, tất cả những gì tôi có thể làm bây giờ chỉ là thương anh, và tin anh.

Thương tuyệt đối. Và tin, cũng tuyệt đối.

Tôi, vẫn đồng ý đánh cược!

Được, tôi sẽ ăn cả.

Còn ngã?

Tôi sẽ đứng lên!


***

Hơi ấm đã tràn ra đủ để tôi trở mình một cách thoải mái. Đôi mi cũng dần khép lại sau một ngày dài mệt mỏi. Chuyện này, có lẽ tôi sẽ nói với anh vào một ngày nào đó. Còn bây giờ, hãy nghĩ đến việc chiều mai qua nhà anh từ sớm, bật nước tắm cho anh rồi chuẩn bị sẵn một nồi lẩu ngon lành nóng hổi.

Ngoài kia, gió vẫn ào ào thổi.

Và tôi cảm thấy mình đang khẽ mỉm cười…
Read more…

30 Tuổi , Tôi bị bạn trai bỏ

20:01 |
Cuộc tình tưởng chừng sẽ đi đến hồi kết khi anh nói sẽ đưa tôi về ra mắt gia đình. Nhưng rồi anh lại thay đổi một cách chóng mặt khiến tôi hoang mang, chán chường và mất niềm tin vào cuộc sống.
Đã không còn muốn yêu, không còn muốn lấy chồng. Vậy mà một ngày anh mang đến cho tôi niềm tin và hi vọng.

Anh, một chàng trai làm xây dựng, từng trải, đĩnh đạc, ánh mắt hút hồn và cách nói chuyện rất có thần. Anh gặp tôi trong một dịp đi ăn cưới. Chúng tôi mới nói chuyện nhưng thấy tâm đầu ý hợp. Ban đầu, anh còn nghĩ tôi đã có gia đình nhưng khi tôi nói mình còn độc thân, có vẻ anh rất vui. Tôi cũng vui vì được gặp anh vì lâu rồi mới có cảm giác được nói chuyện với một người mà mình cảm thấy gần gũi thế này.


Anh hỏi tôi tại sao chưa lấy chồng, tôi chỉ cười. Biết trả lời sao đây? Chỉ là duyên chưa tới. Anh nói, con gái như tôi tuổi này mà chưa lấy chồng chắc chưa gặp được người như ý. Chứ người như tôi thì thiếu gì đàn ông theo. Câu nói của anh có vẻ khéo léo nhưng cũng làm tôi vui lòng. Tôi thật sự cảm kích anh, cảm thấy vui vẻ và hứng khởi khi nói chuyện cùng anh.

Anh nói, mình cũng chưa có gia đình. Dù chúng tôi chưa có gì với nhau nhưng điều đó cũng khiến tôi vui lắm. Tôi và anh chính thức hẹn hò với nhau sau đó. Chúng tôi cảm thấy rất tâm đầu ý hợp khi nói chuyện cùng nhau.

Sau hôn 2 tháng tìm hiểu, tôi chính thức nhận lời yêu anh. Đứa con gái đã không còn muốn yêu ai sau thất bại mối tình đầu như tôi cuối cùng lại được sưởi ấm trái tim băng giá. Anh là người đàn ông tôi có cảm giác tin tưởng và muốn được ở bên, được dựa vào.



Chúng tôi hứa hẹn sẽ cho nhau một đám cưới như mơ. Yêu nhau hơn 1 năm, anh nói sẽ đưa tôi về ra mắt gia đình để bàn với bố mẹ chuyện cưới xin. 1 năm, quãng thời gian ấy có lẽ là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời tôi. Yêu mà không phải rơi lệ, yêu mà chỉ biết đến niềm vui và hạnh phúc. Duy có một điều khiến tôi luôn trăn trở đó là, làm sao để bố mẹ anh đồng ý một cô gái đã ngoài 30 như tôi.

Tôi tất bật chuẩn bị mọi thứ để về nhà anh ra mắt, hi vọng có hình ảnh đẹp nhất. Lần ấy, tôi được bố mẹ anh đon đả đón tiếp, rất chu đáo, nói chuyện vui vẻ khiến tôi cảm thấy yên tâm trong lòng. Nhưng có điều gì đó cứ lạ lạ, làm tôi hoang mang.

Những ngày sau đó, anh ít liên lạc với tôi hơn. Tôi có hỏi anh tại sao thì anh bảo không có chuyện gì, đang bận kiếm tiền để lo chuyện cưới xin. Anh nói vậy làm tôi yên lòng hơn.

Nhưng bẵng đi một thời gian, một ngày nọ, anh nói lời chia tay. Anh bảo, bố mẹ anh không đồng ý cho tôi cưới anh ,vì tôi đã già, quá nhiều tuổi, sợ khó sinh con cái. Bố mẹ anh muốn anh lấy cô gái trẻ khác, để dễ về chuyện sinh nở và cũng là do người khác mai mối.

Tôi hỏi anh ý anh thế nào, thì anh ậm ờ không rõ ràng. Sự phân vân ấy cho tôi nhận ra, lòng anh không hoàn toàn dành cho tôi, anh cũng là một kẻ không chân thành như kẻ khác, như người mà tôi đã từng gặp.

Tôi đau khổ vô cùng, tức giận, hụt hẫng vì tại sao lại tin hết vào anh. Tôi để cho anh thời gian suy nghĩ. Đã chín chắn hơn trước nên tôi có nói với anh, chúng tôi không còn trẻ, cần có thời gian nghiêm túc nhìn lại mọi việc. Anh đã yêu tôi, bây giờ tôi đã ngoài 30 rồi, nếu anh bỏ tôi, tôi biết yêu ai, lấy ai. Nếu vậy, tôi thà ở vậy một mình còn hơn lại một lần nữa yêu, lại tổn thương. Bao giờ mới dám lấy chồng?

Tôi cũng không dám chắc, nếu bỏ anh, tôi sẽ mất bao nhiêu thời gian để đau khổ và quên anh đi. Tại sao anh lại phũ phàng như thế? Tại sao anh lại khiến cho trái tim người con gái như tôi tổn thương đến mức này.

31 tuổi, tôi không có quyền đặt cái tôi cao hơn trên hết, tôi phải nhịn, tìm cách níu kéo anh thay vì quay ngoắt bỏ đi. Nhưng có vẻ, anh cũng không còn hào hứng với tôi. Giờ chia tay nhau, tôi phải làm sao bây giờ, phải lấy ai, hay là ở vậy cho xong chuyện…
Read more…

Yêu thì yêu, con cũng không được tầm gửi vào bất cứ ai

19:42 |
Yêu thì yêu, con cũng không được tầm gửi vào bất cứ ai

Ngày xưa mẹ được dạy rằng: “Cuộc đời phụ nữ tựa như cánh bèo trôi, mênh mông vô định chẳng biết đâu mà lần”. Mẹ tưởng đó là quan niệm cổ hủ của các cụ ngày xưa thôi, thế mà ngày nay mẹ vẫn thấy nhiều cô gái than vắn thở dài với nhau một câu khác gần tương tự: “Phụ nữ lấy chồng cũng giống như chơi một canh bạc, thông minh giỏi giang cũng không bằng may mắn”.

Đừng bắt người khác chịu trách nhiệm về cuộc đời mình

 

Mẹ nghĩ phụ nữ thế kỉ 21 rồi, có thể đi Tây đi Tàu, đừng nói là ô tô đến máy bay phụ nữ cũng có thể lái được, thế thì tại sao lại phải để cuộc đời mình thụ động như một cánh bèo, hoặc để cả cuộc đời mình rơi vào tình thế hên xui đỏ đen giống như môt canh bạc được?1

Nếu những người phụ nữ cả đời vẫn sống với những quan điểm bi quan như vậy, thì khổ sở hay bất hạnh rơi xuống đầu cô ta cũng là điều dễ hiểu thôi.“Con đã tự nguyện lên giường với đàn ông thì đừng bắt họ chịu trách nhiệm”Lời khuyên của mẹ là con cần biết cách tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình, hãy luôn chủ động với nó, và hơn hết đừng bao giờ sống tầm gửi vào ai, con muốn có thứ gì hãy tự cố gắng để đạt được.

Ngay cả cuộc đời của con, con còn không chịu trách nhiệm được thì đừng bắt ai phải chịu thay con.Mẹ thấy rất nhiều cô gái sẵn sàng trao thân cho một người đàn ông, để rồi lúc xảy ra chuyện liền quay ra bắt người đàn ông đó phải chịu trách nhiệm, đàn ông không chịu trách nhiệm thì lu loa chửi bới họ là đồ Sở Khanh là đồ vô trách nhiệm.

Nhưng mẹ sẽ không dạy con như vậy, mẹ muốn nói với con rằng: “Thân con gái không biết yêu đúng cách, không biết tỉnh táo mà lựa chọn đàn ông, chỉ biết mông muội nhìn vào mỗi chữ yêu, thì lúc xảy ra chuyện đừng trách ai, cũng đừng bắt ai chịu trách nhiệm. Cuộc đời con, con còn không có trách nhiệm với nó thì đừng hi vọng người khác phải có.

Vậy nên khi con làm bất cứ việc gì, con đều phải tự lường trước hậu quả và hãy luôn tự nghĩ cách để giải quyết, để tự chịu trách nhiệm về những hậu quả có thể xảy ra. Bởi lẽ khi con hành động chẳng có ai ép buộc con cả, là con tự nguyện. Việc đàn ông họ có chịu trách nhiệm với cuộc đời con hay không? Phụ thuộc vào nhân phẩm của anh ta, con đừng chờ đợi quá nhiều ở nhân phẩm của một người đàn ông.

Hoặc ngay cả khi con yêu nhầm phải một gã Sở Khanh, đó cũng chẳng phải là lỗi của gã đó, mà là lỗi của con, do con không biết cách chọn người để yêu mà thôi”.

Phụ nữ muốn có gì thì hãy tự mình cố gắng để đạt lấy, đừng nằm chờ sung rụng!

Người phụ nữ chủ động mới là người phụ nữ hạnh phúc.

Con biết không, cuộc đời này trừ cha mẹ sẽ không bao giờ tính toán với con cái, còn lại chẳng ai cho không ai cái gì hết, đàn ông có thể mua cho con cả chục cái túi Chanel, thì trước mặt họ con sẽ luôn phải cúi đầu ngoan ngoãn mà nghe lời như một thú cưng.

Phụ nữ quyến rũ nhất là phụ nữ chủ động, cái chủ động đầu tiên mà mẹ muốn con thực hiện đó là chủ động về kinh tế. Có nhiều cô chân dài vẫn nói với nhau “chỉ có phụ nữ bất hạnh mới phải tự kiếm tiền để mua túi xách Chanel”.

Cứ suốt đời sống dựa dẫm vào một người đến lúc họ quay lưng lại với con, họ ném con ra đường con sẽ không biết phải làm gì ngoài ôm mặt khóc lóc trách móc cuộc đời mình sao bất hạnh. Vậy nên con tự đổ mồ hôi mà kiếm tiền, cho dù vất vả thật đấy, nhưng mà con làm chủ được cuộc sống của mình không phải dựa vào ai hết.

Khi con chủ động được về kinh tế, con sẽ luôn ngẩng cao đầu với người đàn ông bên cạnh con, cho dù họ có làm gì cũng sẽ phải hỏi ý kiến con, chứ không thể nào xem con như là thú cưng được.

Phụ nữ thông minh sẽ không bao giờ đánh bạc

Người ta bảo phụ nữ lấy chồng giống như chơi một canh bạc lớn, thông minh giỏi giang cũng không bằng may mắn. Nhưng mẹ nghĩ: “Phụ nữ thông minh không bao giờ đánh bạc”. Thay vì biến cuộc đời mình thành một trò đỏ đen may rủi như những lá bài đang úp, thì người phụ nữ thông minh sẽ biết cách hoạch định cuộc đời mình một cách rành mạch và rõ ràng.

Tất nhiên trong bản kế hoạch đó, không thể nào lường trước được mọi tình huống khó khăn bất ngờ sẽ đến trong cuộc đời. Thế nhưng đối diện với tình huống đó người phụ nữ yếu đuối kém cỏi sẽ khóc lóc và buông xuôi, còn phụ nữ thông minh sẽ biết cách đối diện để xoay chuyển tình hình. “Trong họa luôn có phúc”, đó là suy nghĩ của những người phụ nữ thông minh và lạc quan
Theo : Blog tâm sự
Read more…

Duyên !

23:33 |
Khi yêu ai cũng muốncất lên bản tình ca hy vọng, viên mãn và bất tận trong thế giới hạnh phúc, cònnhững khi không được sống trong bầu khí quyển ấy thì sao, khi bạn thấy cô đơntrong nỗi nhớ về một người thì sẽ ra sao? Liệu ngày mai trong một tương lai gần bạn còn có cơ hội làm lại?

Vẫn là những bước chân âm thầm lặng lẽ, cô rảo bước trên con phố có nhữngdải lá thu vàng rơi đã gắn với cô hai năm, vẫn là  riêng cô cô đơn lầm lũi đi về trên con đườngdài không ai bên cạnh. Thu mình vào cảm giác đã chung sống với cô suốt quãng thờigian qua càng thấy thấm thía cái lạnh của buổi chiều nơi xa. Thế là ngày Nguyêncủa cô rời xa đã bẵng đi bốn  năm, bốn  năm cho một nỗi nhớ vẫn luôn cồn cào vẫn luôncháy bỏng từng tế bào trong cô. Ngày nào cũng vậy như một thói quen cứ đi làm vềcô lại ngồi bên chiếc máy tính của mình , vẫn là màn hình khô khốc và vô cảm, vẫnlà khung chat vẫn là địa chỉ quen thuộc nhưng  người thì không thấy đâu.Nhâm nhi tách cà phê nóng trong tay, đầu óc cô như bị hút về phía xa mờ dĩvãng, thế giới của những hoài niệm vẫn âm thầm nhói lên nỗi đau như ngàn mũikim và vẫn còn đây những cánh hoa loa kèn trắng muốt của hạnh phúc thuở nào. Miênman giữa  hai dòng thực và ảo đó cô nhấnvào ních quen thuộc, vẫn  chỉ là một khoảngtrắng trước mặt cô, không ai trả lời. Nguyên của cô có ngồi trước máy tính nhưthuở nào, anh quên cô thật rồi sao? Và ngày nào câu hỏi đó cũng vang lên trongtâm trí cô.



Nhữngtrời kỷ niệm…


Ngày ấy cô và Nguyên tay trong tay hạnh phúc giữa những con đường đôngđúc, nhộn nhịp của thành phố. Anh yêu thành phố và cũng yêu cô, hạnh phúc luônbất tận trong anh, tưởng chừng thiếu cô một ngày thôi anh đã không chịu nổi rồi.Anh thích cùng cô ngắm thành phố vào lúc hoàng hôn trên tòa nhà cao nhất thànhphố. Anh chỉ tay về phía xa và hét lớn:

-         Tình yêu bé nhỏ của anh, yêu em rất nhiều.

Cô cười say sưatrong cảm giác hạnh phúc bên anh. Đôi mắt sâu thẳm của cô nhìn anh như muốn ghinhớ tất cả những gì thuộc về anh kể cả chiếc nốt ruồi nhỏ xíu trên cánh mũi  bên trái phải để ý kỹ lắm mới thấy được. Anhyêu nụ cười hồn nhiên, yêu ánh mắt xa xăm luôn lo nghĩ xa xôi điều gì đó đếnchính anh cũng không thể đoán được. Cô nép vào cánh tay chắc nịch đầy  yêu thương của anh để được bảo vệ, che chởtrước giông bão cuộc đời.  Những ngày anhchở cô trên chiếc xe máy vội vã đi dưới cơn mưa nặng hạt bất chợt, cô ôm chặtanh từ phía sau, người cô run lên vì lạnh:

-         Em lạnh à?

-         Không, em  vẫn bìnhthường mà.

-         Tay em lạnh quá, chịukhó nhé sắp về đến nhà rồi.



Anh  choàng tấm áo mỏng của mình lên cô. Cô bùingùi ấm áp trong lạnh giá cơn mưa chiều. Cô thì thầm với anh:

-         Cảm giác này liệu có bao giờ mất không anh? Em rất sợ.

-         Không bao giờ đâu em, hãy ôm chặt lấy anh anh sẽ truyền hơi ấmcho em.

Cơn mưa lạnh làm côlịm đi trong vòng tay và hơi ấm của anh. Cô co rúm người như chú mèo nhỏ trongchiếc chăn ấm. Anh xoa  xoa bàn tay ấm củamình vào đôi tay bé nhỏ của cô và mỉm cười. Ôm cô vào lòng anh nghĩ mình sinhra là để che chở cho một người bé nhỏ như cô.



Đêm ấy trời trở lạnh…



Cứ thế cô và anh quấnquýt bên nhau đi qua những vui buồn giận hờn và mưa nắng của cuộc đời. Cô thầmcảm ơn thượng để đã dành cho cô một món quà ý nghĩa và quý giá nhất – đó chính là anh. Nhiều khi cô tự cười mộtmình khi nghĩ đến cái mặt nhăn nhó làm trò của anh, nghĩ đến những câu chuyệncười anh kể khi cô ốm, nghĩ đến cái dáng cao cao tội nghiệp của anh khi đợi côsuốt đêm ngoài cổng, thương anh lắm muốn chạy xuống ôm anh nhưng tính trẻ convà lòng tự ái trong cô lại không cho cô làm vậy và cứ như thế cô nhìn anh từ cửasổ suốt đêm… Hạnh phúc là ngay cả khi giận hờn người ta vẫn luôn nghĩ đến nhau,giận để yêu nhau hơn để hiểu nhau nhiều hơn.

 

Một ngày  cuối thu, những cơn mưa chỉ đủ ướt áo thôinhưng cũng làm tê dại trong tâm hồn. Anh hẹn cô nơi  quán cà phê quen thuộc: “Chiều nay mình gặpnhau nhé! Anh đợi em ở quán cà phê HẸN”.





Tí tách những giọt  cà phê đen sóng sánh trong hơi sữa cùng bảnnhạc “  Everyday I love you” , không giantrầm lắng nhưng ấm áp đối lập với cơn mưa ngoài kia. Cô nhoẻn cười nhìn anh, nụcười ngây thơ xua đi giá băng vẫn còn lẫn những giọt nước trên đôi môi đỏ mọng.

 AnAnh đến lâu chưa? Em bị kẹt xe.

-        Anh vừa đến thôi.

Cô  nhận ra nétkhác thường trên khuôn mặt anh, ánh mắt không hồ hởi biết cười mỗi khi nhìn thấycô mà buồn sâu lắng. Cô muốn hỏi nhưng dường như có dòng cảm xúc bất chợt nàođó ngăn cô lại…

-         Anh sắp phải đi xa em ạ.



Giọng anh buồn trầmlặng.



-         Anh đi đâu? Đừng đùa em nha. Cô vồn vã hỏi như sợ anh sẽ biếnmất trong cô ngay lúc này.

-         Gia đình muốn anh sang đó , nhà anh gặp chuyện.

-         Bao giờ anh sẽ trở lại.

-         Anh cũng không biết .

Không gian đặcquánh và cô thì chết lặng. Đôi môi cô mấp máy không thành lời. Cái lạnh của cơnmưa ngoài kia như ngấm vào bàn tay cô, trái tim cô này khi nghe anh nói vậy. Phảilàm sao khi cô không có anh bên cạnh trong những chuỗi ngày tiếp theo. Cô làmsao quen được cảm giác khi thiếu bàn tay anh, hơi thở anh… Lặng  ngắt! Tất cả như làm cô co lại trong nỗi buồnchia ly. Cô chết lặng . Anh buồn bã .

Ngày cô và Nguyênchia tay, cô muốn nói nhiều điều với anh lắm, những điều anh chưa được nghe baogiờ nhưng cổ họng cứ đắng ngắt không thành lời . Chiều mùa thu, thành phố xa vắng,cô ngậm ngùi nắm tay anh lần cuối trên con đường xao xác lá mùa thu bay vội vã.

Anh vuốt nhẹ tóc cô, vẫn tiếng nói quen thuộc:

-       Những người có duyên sẽ trở về bên nhau dù có phải chia tayhay ra đi bao nhiêu lần , em hiểu không ?

Em sẽ chờ anh trở về.Nhất định anh phải trở về!

Thế đấy anh rời xacô mang theo lời hứa sẽ quay trở lại nhưng biết bao giờ, bao giờ mới được lần nữanắm tay anh trên con đường có lá mùa thu rụng đầy và trong quán cà phê HẸN quenthuộc?

Chờ đợi, cô biếtmình phải chờ đợi dù thời gian có vô tình dù cô có hóa đá nhưng trái tim cô vẫnấm nóng tình yêu cô dành cho anh. Ngày ngày cô mong thời gian trôi thật nhanh đểsau công việc cô lại về bên chiếc máy tính quen thuộc được nhìn thấy anh đượcnghe giọng anh dù khoảng cách là quá xa và cô không thể chạm tới anh. Những tinnhắn yêu thương và cả những giọt nước mắt vẫn từng đêm đi vào giấc ngủ của cô.


Khi đang chờ đợi aiđó trong niềm mong mỏi rồi bỗng xa, xa mãi xa dường như cả thế giới sụp đổ , đitìm câu trả lời cho riêng mình chỉ mình cô hỏi rồi vẫn là dấu chấm lặng thầmkhông lời giải đáp. Cô chờ anh hàng tiếng đồng hồ, chờ cả đêm vẫn thấy ních anhim lìm .

“ Anh đang bận à?Em đang chờ anh, đợi anh gần hết đêm rồi”

“ Anh vẫn bận à? Dạonày anh khỏe không? Em vẫn đợi anh hàng đêm”.

“ Anh à, chậu hoaloa kèn anh tặng em  giờ đã ra hoa, em sẽgửi hình cho anh. Em vẫn đang chờ anh”

…         

Liên tiếp là nhữngtin nhắn gửi đi, không một lời đáp  lại.Hòm  mail vẫn im lìm không có tin gì mới.Cô lo lắng, gọi điện nhưng số điện thoại đã không liên lạc được. Không biết anhcó chuyện gì, cô không thể đến bên anh , không thể có đôi cánh bay đến cạnh anh…Cô tuyệt vọng với những dòng nước mắt lăn dài giữa đêm lạnh khô khốc.             

Thói quen chờ anh mỗitối, gửi những dòng tin nhắn và những bức mail cô vẫn làm đều đặn. Cô nhận ramình đã yêu anh quá nhiều. Cô vẫn âm thầm bước một mình trên con đường xưa mỗiđộ thu sang, làm sao hiểu hết cảm giác nhìn người khác tay trong tay còn mình lạilẻ loi dù vẫn đang yêu đấy chứ. Mỗi lần sinh nhật anh cô lại ngồi một mìnhtrong quán cà phê Hẹn gọi cho mình hai tách cà phê quen thuộc và bản nhạc anhthích. Cô như thấy anh đang ngồi đối diện với mình, đôi mắt trầm buồn nhìn nhữngsợi tóc mai đang bay trên khuôn mặt trái xoan của cô. Cô cứ như vậy, một mìnhđi dạo với những kỷ niệm riêng mình biết riêng mình hay. Bạn bè đã có gia đìnhcả còn cô vẫn lẻ bóng vẫn đợi ngày anh trở về…         

Từ ngày sang Mỹ,tôi  gặp vô vàn khó khăn, công việc bộn bề  vì ba tôi ốm nặng nhưng tôi  vẫn dành thời gian bên nói chuyện với em .Tình yêu nơi em tôi vẫn cảm nhận mỗi ngày, tôi yêu và thương em nhiều hơn. Tôi cố gắng sắp xếp tất cả cho ổn thỏa đểmau được trở về nhưng công ty ngày càng khó khan không như tôi tưởng tượng, mộtmình tôi phải gánh vác tất cả. Tôi đau đầu cho những dự án, phương án cứu côngty thoát khỏi phá sản. Thời gian tôi dành cho em không nhiều nữa, tôi biết mìnhcó lỗi và đang rời xa em nhưng cuộc sống công việc cứ cuốn tôi đi. Ngày ba  rời xa gia đình mãi mãi , tôi hiểu trách nhiệmcủa mình với công ty với biết bao con người đang cần tôi vực dậy những gì đã mất.Tôi bù đầu, lao vào công việc, lòng tôi vẫn nhớ đến em, vẫn gọi tên em trong mỗigiấc mơ. Sự ám ảnh đó khiến tôi bị dằn vặt, luẩn quẩn trong mớ suy nghĩ, tôikhông muốn em phải khổ vì tôi thêm nữa, chờ đợi một người không biết bao giờ mớitrở lại … Tôi phải để em ra đi. Và như vậy quyết tâm không liên lạc với em dùlòng tôi rất đau…

Cô chuyển công tácđến Quảng Ninh. Nơi cô ở là vùng đất mỏ. Cô ra đi để muốn quên Nguyên và nhữngkỷ niệm về anh. Cô muốn để tâm hồn mình thanh thản hơn nhưng cô hiểu hơn ai hết con tim cô luôn nghĩ  về anh- mối tình đầu đầy hạnh phúc và nước mắt.  Cô làm quản lý cho một công ty ở đây.Công việc bận rộn nhưng cô vẫn dành thời gian theo đuổi đam mê của mình là viếtbáo. Cô ở gần nơi có nhiều người dân ngụ cư, những cuộc đời phải lo kiếm ăn từngngày để cảm thấy  con tàu cuộc sống đanglăn bánh nhanh hơn. Có thể cô đang trốn chạy quá khứ nhưng thói quen ngồi trướcmàn hình hàng giờ thậm chí trắng đêm vẫn vậy không mất đi theo thời gian. Vẫnkhông một dòng hồi âm  từ Nguyên …. Thờigian vẫn trôi…

Hôm nay lại thóiquen cũ, cô bật máy tính và vô tình thấy dòng tin nhắn, cô không tin vào mắtmình nữa, chính là Nguyên rồi. Cô như rụng rời chân tay khi đọc những dòng anhgửi cho cô.

“ Trúc à, anh sẽkhông trở về  bên em nữa. Anh sắp tổ chứcđám cưới.  Anh đã không  giữ  lờihứa với em. Anh xin lỗi. Cầu chúc em hạnh phúc và quên anh đi.”\

Nghẹt thở là cảmgiác cô cảm thấy lúc này, hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má đang lạnh đi củacô. Anh cầu chúc cô hạnh phúc khi hạnh phúc của cô chính là anh cơ mà. Anh nóianh sẽ cưới người con gái khác à, sao anh không nói sớm sao anh bắt cô giamtrái tim mình trong nỗi chờ vô vọng. Sao suốt thời gian qua anh không liên lạcvới cô để cô khóc đến đỏ mắt rồi không một lời anh nói anh có người khác. Hạnhphúc trước đây cô có với anh là gì, nó là ảo chăng … Bao câu hỏi, bao xúc cảm cứứa lên trong cô nó chan hòa thành những dòng lệ. Hụt hẫng cho một tình yêu màcô đã hy vọng, đợi chờ mòn mỏi, giờ chỉ là một dòng tin nhắn như lưỡi dao cứavào trái tim cô. Vùng chạy ra khỏi nhà cô cũng không biết mình đi đâu nữa , giữadòng người xa lạ đang nhanh chân về với tổ ấm cô thấy mình lạc lõng đến vôcùng. Dừng chân bên quán nhỏ ven đường lảo đảo bước vào cô gọi cho mình mộtchai rượu, cô muốn quên đi thực tại phũ phàng và quá khứ ảo ảnh kia, cô muốnquên hết những gì thuộc về anh về cô, trong vô thức cô đã nghĩ đây là cách tốtnhất cô có thể…


“Vòng tay cố níu 1người , chắc ra đi không quay lại

Vòng tay cố siết chặtanh, dẫu biết rằng chỉ là thế thôi

Tình anh đã hết thậtrồi, đã không như em mong đợi

Đành chìm vào giấcngủ sâu, để trôi về trong giấc mơ hôm nào

Anh ơi em còn gì,anh ơi em còn gì

Tình yêu trong em mệtnhoài, từ khi anh muốn ra đi



Hạnh phúc xưa đâu rồi?Nguyện ước xưa đâu rồi?

Chẳng lẽ anh nỡđành lòng buông xuôi hết

Vậy trách em vôtình, làm dở dang duyên mình

Vậy trách em đây nhẹlòng anh bước đi…”        



Trời chiều tĩnh lặng. Phía xa chân trời là những quầng đỏ rực. Nắng cuối ngày đã tắt trở nên mongmanh, yếu ớt như muốn thu mình vào vạn  vật.Hoàng hôn xa xa đầy bụi bặm còn vướng trên áo và trong đôi mắt sâu thẳm như đạidương ngoài kia của Minh. Phố nhỏ đã lên đèn mà gọi là phố nhỏ thì cũng chẳngphải bởi đây chỉ là một bến nhỏ ven biển với toàn dân ngụ cư, ai đó đã đặt tên bếnDO.

Không phải ngày hômnay mà chiều nào cũng vậy cứ vào lúc này anh lại về qua đây. Hôm nào cũng thế mọiâm thanh quen thuộc lại vang lên bên đôi tai anh, tiếng trẻ con khóc, tiếng mẹgọi con về ăn cơm, tiếng qua lại lấy hàng của mấy nhà đò, tiếng người bán hàng…cuộc sống cứ chảy trôi như vậy lâu lắm rồi mà hôm nay anh  mới đứng sững người trong giây lát để lắngnghe để cảm nhận tiếng đời đang gõ cửa ngay bên mình. Kể cũng lạ sống ngaytrong cái giản đơn mà người ta quên mất những thứ giản đơn đó để rồi chỉ là bấtchợt bắt gặp thôi sẽ thấy nó mới lạ nhường nào. Kiếp những người ngụ cư như anh đã ăn đời ở kiếp nơi đây nên coi bến Donày là nhà rồi. Minh thở nhẹ rồi bước vào quán nước gọi cho mình một chén trà đểsưởi ấm cái lạnh đang muốn đông cứng chân tay.

-           Làm về rồi hở chú?   Hôm nay thế nào?

-           Như mọi khi thôi bác.

Xoa xoa bàn tayquanh chén nước nóng mắt hắn nhìn quanh mọi thứ , thả nhẹ cơ thể để cảm nhận dưâm của cái bến đã gắn bó với hắn gần hai chục năm nay , cũng toàn  là dân mỏ đi làm thay ca  ghé vào uống nước, ăn bún sùm sụp rồi lại đi.Xa xa là một cô gái đang ngồi một mình cô ta đang uống rượu có vẻ mơ màng vàhình như đã say, “con gái thời nay là thế, buồn một tý là tìm đến rượu giải sầu”,anh lắc đầu lẩm bẩm.

Hơi men chuếnh choángcô mơ hồ… Thoạt thấy bóng ai bước ngang qua, cô đưa tay níu lấy nhưng không được…

Tỉnh dậy cô thấymình nằm trên một chiếc giường được trải chăn chiếu sạch sẽ mang mùi hương quếrất riêng. Đầu óc cô vẫn còn đau, miệng đắng ngắt cô với tay lấy cốc nước trênbàn chợt có một bàn tay khác đã cầm lấy rồi đưa ra trước mặt cô. Cô tròn mắtnhìn anh không thốt thành lời:

-                     Tại sao anh ở đây? Tại sao anh ở nhà tôi.

-                     Cô vẫn chưa tỉnh hẳn rượu à? Đây là nhà tôi không phải nhàcô. Minh lắc đầu mỉm cười vì đây là lần đầu anh gặp cô gái kỳ quặc như vậy.

-                      Vậy anh là ai?

-                     Câu này tôi hỏi cô mới đúng. Sao cô uống rượu say rồi cứ bámlấy tôi

Cô nhìn anh khôngchớp mắt , cô vẫn còn ong đầu chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Minh nhẹ nhàng ngồixuống bên cô kể cho cô nghe …

Cô uống say ở quánrượu rồi thấy anh đi qua, cô khóc lóc nói toàn điều nhảm nhí, cứ gọi tênNguyên. Anh đã cố dứt tay cô ra nhưng cô không chịu cứ ôm chặt lấy anh từ đằngsau. Mọi người đứng chung quanh xúm lại bảo anh là đồ vô tâm để bạn gái buồn đếnsay xỉn mà lại cứ chối đẩy cô gái ra. Anh cố giải thích nhưng mọi người không đểanh đi. Anh đành cõng cô về nhà tôi vì cô không mang theo điện thoại nên khôngbiết gọi cho ai , cô còn nôn hết ra người anh.

-                     Nếu cô không tin thì vẫn còn áo chưa giặt trong kia kìa.

Nghe anh ta nói vậycô chỉ biết ngồi im.

-                     Tôi nhớ tôi đâu đầu rồi cứ bám chặt lấy anh. Tôi được ai đó  cõng trên lưng cái cảm giác đó lâu rồi tôi mớicó. Xin lỗi vì đã làm liên lụy đến anh

Lảo đảo đứng dậy,cô bước đi.

-                     Cô định đi đâu đấy?

-                     Tôi đi về.

-                     Nhà cô ở đâu. Đêm khuya rồi đi một mình nguy hiểm lắm.

-                     Kệ tôi.

-                     Cô thật khó hiểu và bướng bỉnh đấy. Minh hơi to tiếng.

Nước mắt cô tuôn trào không sao kìm được, đã bao lâu rồi cô mới tìm lạiđược những cảm giác này nhưng không phải từ Nguyên mà từ một người xa lạ. Cókhi nào cô dùng rượu để giải sầu đâu thế mà hôm nay cô lại uống rượu, uống đểsay để quên đi hết nhưng càng uống càng tỉnh, càng cố quên lại càng nhớ. Đôi mắtbuồn sâu thẳm của cô nhìn xoáy sâu vào đôi mắt Minh. Anh đứng đó với cảm giác lạlùng vô cùng. Người con gái kia anh gặp thật tình cờ và cũng gây những bất ngờđặc biệt với anh. Đôi mắt buồn mênh mang như biển về đêm cứ cuốn lấy suy nghĩtrong anh về những gì cô ấy đã trải qua suốt những năm tháng qua. Anh nhìn cô.Cô nhìn anh. Thời gian như dừng lại … Họ chết lặng trong nhau với những suynghĩ riêng mình và lời lý giải về người kia…

Như cái duyên của số phận, anh gặp lại cô ngay tại cổng cơ quan mà họ vốnlàm chung nhưng  trước đó cả anh và cô đềukhông hề hay biết.

-                     Tôi vẫn còn chiếc áo cô nôn ra chưa giặt đâu. Anh tinh nghịchcười với cô.

Cô cúi đầu mỉm cười.Một nụ cười khe khẽ như làn nắng bình minh ngày mới.

-                     Cô phải trả ơn tôi đã cứu giúp cô đêm uống rượu say đấy. Aiđời con gái lại uống rượu một mình giữa nơi xa lạ như vậy.

-                     Tôi sẽ trả ơn anh bằng một ngày đi chơi cùng tôi, đượckhông?

-                     Thế mới có lý chứ.

Ngày cuối tuần anhđợi cô ở bến Do. Cô đến lếch thếch trên tay những món quà.

-                     Hôm nay đi chơi mà, cô mang những thứ này đi đâu vậy?

-                     Chúng ta sẽ cùng đến thăm những em bé mồ côi sống lưu lạc ởđây. Tôi đã quen với các em đó  từ ngàytôi chuyển đến đây. Chúng rất đáng yêu và  cả đang thương nữa.

-                     Tôi…

Anh lặng im một hồi.Chạnh lòng anh nghĩ đến mình, anh cũng là đứa trẻ lưu lạc đến đây…

-                     Đi thôi. Giúp tôi nào !

Nhìn theo dáng ngườinhỏ bé đang đi trước anh, anh mỉm cười, một nụ cười trìu mến.

Thấy tiếng cô gọi từcổng, lũ trẻ ào ra

-                     Chị Trúc! Chị Trúc! Em chào chị!

-                     Uh. Chị chào mấy đứa , chị đem quà trung thu đến cho các emđây.

Lũ trẻ ríu rít chianhau quà. Cô cười thật tươi nhìn tất cả bằng ánh mắt ấm áp. Minh nhìn cô anh thấycô thật phúc hậu, đây là lần đầu tiên anh cùng một người khác làm công việcnày. Anh nghĩ đến tuổi thơ đầy tủi cực của mình cũng như những đứa trẻ bến Donhưng chưa bao giờ anh được nhận quà từ ai cả. Anh lớn lên giữa một tuổi thơ cô đơn và nhọc nhằn. Cô đưa mắt sang nhìnanh, anh vẫn đứng sững người ra nhìn cô say sưa và chưa bước ra khỏi dòng suynghĩ . Cô bắt gặp ánh mắt của anh , ngại ngùng cô quay đi…

-                     Cô chẳng giống cô lúc say nhỉ?

-                     Sao anh nói vậy?

-                     Thì cô có một trái tim nhân hậu, một con người khác không giốnglúc say, thế thôi.

-                     Tôi sẽ không để anh nhìn thấy con người tôi say một lần nữađâu, thật mất mặt quá!

-                     Cô chắc chắn chứ?

-                     Chắc chắn!

Anh nhìn cô cả haicùng cười vang. Dường như những chuyến đi thăm bọn trẻ những lần nói chuyện đãgiúp anh không còn cô đơn nơi đất mỏ này nữa, cảm giác anh là kẻ không gia đình đã biến mất trong anh mỗi khi anh chiasẻ với cô về cuộc sống. Còn cô, cô để cho công việc, cho những đứa trẻ tội nghiệpvà những buổi nói chuyện cùng anh cuốn cô khỏi quá khứ đang âm thầm như những đốmlửa đang nguội dần trong cô.


Dòng thời gian vẫnđi qua…

Cô vẫn là cô, vẫn lặnglẽ sống với  những kỷ niệm của ngày xưa,vẫn thói quen bật máy tính nhưng không phải ngồi chờ một cái ních sáng. Minh vẫnđi bên cạnh cô hàng ngày, vẫn chờ cô cổng cơ quan cô làm, chở cô đi ngắm biểnvào hoàng hôn hay cùng cô yêu thương giúp đỡ những đứa trẻ  tội nghiệp nơi bến Do.

Từ khi nào em đã cho tôi thấy cuộc sống không phải chỉ là khép kín riêngbản thân mình. Tôi lớn lên ở một nơi nào đó đến chính tôi cũng không thể nhớ rồi  trôi dạt đến bến Do, nơi đây  không người quen,cuộc sống là ngày ngày đi làm mỏ tối về lang thang dạo biển một mình.  Những lúc đó cảm giác cô đơn đã làm bạn vớitôi đến nỗi tôi dầnchai lỳ với nó. Em đến khiến cho tôi biết xung quanh tôi cònrất nhiều tâm hồn đồng cảm và nhiều cảnh ngộ cũng như tôi cần tôi sẻ chia. Ngàytôi gặp em , tôi đọc được nỗi buồn trong mắt em, biết được người con trai đãlàm trái tim em đau trong từng giọt nước mắt, tôi muốn đến bên em để  lau khô những giọt nước mắt ấy. Hạnh phúckhông dễ mà có, nó là những kỉ niệm, thử thách mà thời gian tạo ra. Hạnh phúclà hiểu là chờ đợi…

Một ngày  thu, cô dạo bước bênanh. Họ cùng nhìn ra phía biển xa. Biển mùa thu trong xanh, sâu thẳm với nhữngvạt nắng lung linh đang xô nhau trên đầu ngọn sóng.  Từng cánh hải âu chao liệng hát khúc hát củabiển.  Anh nhìn cô, cô nhìn biển, những sợitóc mai bay bay trong gió, thân hình mảnh dẻ cần được anh che chở bảo vệ  biết bao. Từ lúc nào không hay Minh đã muốnche chở cho người con gái nhỏ bé tội nghiệp đó. Anh muốn cúi xuống thổi vào vếtthương đang chảy máu âm ỉ trong cô, muốn vết thương kia  mau lành. Anh muốn kéo cô ra khỏi kí ức đauthương ấy.

Cuộc sống được tạo lên bởi những thói quen, anh biết từ bỏ chúng thậtkhó  nhưng anh muốn cô thay đổi nhữngthói quen đã ám ảnh và làm cô đau. Ngày nào anh cũng đến với bông hồng trêntay. Anh biết cô thích hoa loa kèn nhưng nó chỉ chạm vào vết bỏng rát trong cônên anh muốn thay bằng hoa hồng đỏ cũng như phải rớm máu rồi sẽ thấy hạnh phúc.Anh biết cô thích những cơn mưa lạnh nên anh thường cùng cô đi bộ dưới cái nắngvàng hanh. Thay đổi một thói quen thật khó nhưng nếu bằng cả tấm lòng thì mọiđiều sẽ thay đổi được. Thay đổi một trái tim còn khó hơn tất cả nhưng lấy tìnhyêu lấp đầy khoảng trống lấp đầy nỗi đau thì hạnh phúc sẽ mỉm cười. Trước biển anhcầm tay cô:

-         Hãy tựa vào vai anh và cất quá khứ phiền muộn kia đi nhé!

-         Kí ức trong em là những thói quen , nếu chúng  không thể xóa nhòa thì sao?

-         Tình yêu cũng như một thói quen được lặp lại nhiều lần, nó sẽtạo thành những kỷ niệm. Những thói quen tốt em nên giữ lại trong góc sâu tráitim , và hãy tạo thêm những thói quen mới để lấp đi những  giờ phút buồn đau.

Cô nhìn biến rồinhìn anh mỉm cười.  Họ nhìn vào đáy sâutrong mắt nhau. Khi cuộc sống lấy đi của con người ta một tình yêu thì cũng cómột tình yêu khác nở hoa… Thế đấy như một định mệnh của số phận, cuộc đời đãđem hai con người cô đơn đi cạnh nhau như lẽ thường tình mà nó vốn vậy. Có nhữngcuộc chia ly không  bao giờ gặp lại cũngbởi hết duyên, duyên cũ mất đi thì duyên mới lại đem đến một hạnh phúc mới vớisự đồng cảm từ đáy sâu tâm hồn.

Bình minh rực nắng trên bến Do. Cuộc sống vẫn vậy, con người cũng vẫn vậy,vẫn chạy theo từng tích tắc của chiếc đồng hồ cuộc sống vì mưu sinh. Cô  vẫn đi làm, cô không còn thói quen ngồi chết lặngnhìn màn hình nữa mà cô ngắm hoàng hôn trên biển. Hoàng hôn đỏ rực với nhữngcon sóng ngàn năm xô tới bờ rồi tan ra thành trăm bong bóng,  nỗi đau trong một cuộc tình đã qua nhưng rồisẽ lại được bù đắp bằng một tình yêu mới. Minh đến với đóa hoa hồng trên tay đặt một nụ hôn lên trán cô. Họ cùng ngắm hoàng hôn đang mỉm cười đi vào bóng tốicủa đêm…
Read more…

Uống nhầm một ánh mắt

02:08 |
 Tình yêu không phải đợi đến lúc cậu rảnh rỗi mới trân trọng nó.

Khi ta nắm tay một người, thật ra vạn sự trên đời vẫn thế, chỉ có lòng ta cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Vì thế, khi tớ buông tay cậu, mọi thứ vẫn vậy, chỉ là lòng tớ không còn bình yên như trước…..

Nhưng tất cả trở nên hụt hẫng khi tớ nhận ra rằng: Nếu một ngày chúng ta gặp lại, ta sẽ lướt qua nhau như hai con người lạ gặp nhau trên đường đời…

Có những ngày như thế, ta – lạc – mất – nhau!

***
Lá thư trong tuần: Nếu một ngày gặp lại!

Nếu một ngày gặp lại, tớ sẽ mỉm cười và chào cậu thật nhẹ nhàng như những người bạn không thân lâu ngày gặp lại…

Nếu một ngày gặp lại, tớ sẽ không nhắc về những quá khứ giữa chúng ta. Vì tớ biết, quá khứ chỉ là những kí ức và con người không thể sống mãi với chúng.

Nếu gặp lại, tớ sẽ nhìn cậu đi bên người khác với một sự bình yên lạ thường.

Gặp lại, tớ sẽ không bối rối như phút đầu gặp cậu. Vì thời gian đã làm tớ mạnh mẽ hơn với những cảm xúc thoáng qua.

Còn cậu thì sao?

Nếu một ngày gặp lại, cậu có coi tớ như một người bạn? Hay sẽ đẩy tớ ra xa cuộc sống của cậu như đã từng?

Gặp tớ, liệu cậu có quan tâm đến cuộc sống của tớ?hay thờ ơ, vô tâm như trước?

Nếu gặp lại, cậu có cười với tớ hay sẽ lạnh lùng mà lướt qua?


Cậu biết không, đã bao lần tớ tự nhủ, nếu một ngày gặp lại, nhất định tớ sẽ nói cho cậu biết như thế nào là yêu một người thật sự…

Tớ sẽ nói cho cậu biết rằng, nếu yêu cô ấy, cậu hãy luôn bên cạnh cô ấy, đừng bỏ mặc cô ấy giống như đã làm với tớ.

Tớ sẽ nói cho cậu biết, con gái khó yêu nhưng dễ bị tổn thương. Vì vậy hãy lắng nghe và thấu hiểu cô ấy để chở che cô ấy trước những sóng gió của dòng đời.

Sẽ nói cho cậu biết rằng, đừng để đến khi mất rồi mới thật sự quý trọng yêu thương. Bởi yêu thương sẽ là hạnh phúc nếu ta biết nắm giữ, sẽ là nỗi đau và sự tiếc nuối nếu ta thờ ơ với chúng. Yêu thương ai cũng có thể kiếm tìm nhưng giữ được yêu thương là điều ít ai làm được.

Cậu biết không?

Tình yêu không phải những lời thề non hẹn biển, mà chỉ đơn giản là cùng nhau bình yên qua ngày.

Tình yêu không phải đợi đến lúc cậu rảnh rỗi mới trân trọng nó.

Khi ta nắm tay một người, thật ra vạn sự trên đời vẫn thế, chỉ có lòng ta cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Vì thế, khi tớ buông tay cậu, mọi thứ vẫn vậy, chỉ là lòng tớ không còn bình yên như trước…..

Nhưng tất cả trở nên hụt hẫng khi tớ nhận ra rằng: Nếu một ngày chúng ta gặp lại, ta sẽ lướt qua nhau như hai con người lạ gặp nhau trên đường đời…

Hà Nội, một ngày đầu đông, tôi lại ra The Note Coffee, quán giờ này chưa có khách, gọi cho mình một cốc matcha latte phủ đầy kem tươi và ngồi vào góc bàn quen thuộc, hít hà mùi trà thơm mát trong một buổi sáng lười biếng, tôi đưa mắt đọc tờ note mà vài vị khách nào đó mới dán trên tường ngay chỗ tôi vẫn ngồi.

“Quên, nếu có thể lựa chọn, ngươi muốn là người lãng quên hay là người bị lãng quên? Nếu như có thể quên đi, ngươi có nguyện lòng thử. Nếu như có thể bị lãng quên, ngươi có vui vẻ chấp nhận?”

Mỗi người đến Note với một tâm sự, họ viết và gửi lại chúng ở đây như một cách để lưu giữ…Note là thói quen của tôi, mỗi tuần, dù bận rộn đến đâu, tôi cũng sẽ đến đây ít nhất là một lần, như một góc riêng của tôi, thu mình lại, nín thở và đợi anh đến…tôi thường tự nhủ, người tiếp theo bước vào cánh của tầng 3 này nhất định sẽ là anh, cứ như thế, tôi đợi, đợi mãi…

Tôi và anh xa nhau đã bao nhiêu lâu rồi nhỉ, 7 năm rồi thì phải, thời gian lâu đến nỗi, tôi chỉ còn có thể nhớ lần cuối tôi và anh còn nhìn thấy nhau, anh đã cười như thế nào, mỗi khi nghĩ đến nụ cười ấy, tim tôi lại nhói lên, hẫng một nhịp.
Anh là giấc mơ êm ái nhất trong cuộc đời tôi, là tuổi thơ tôi, là hiên nhà đầy gió mỗi chiều hai đứa nhỏ chúng tôi ngồi hàng giờ, là một đứa ngồi nói huyên thuyên và một đứa chăm chú lắng nghe, là món đậu hũ Mabô tôi ăn hoài không chán. Vậy mà, giấc mơ ấy chưa dài lâu tôi đã phải tỉnh mộng, mùa hè năm ấy, chúng tôi đã lạc mất nhau, à không, là tôi đã lạc mất anh, mãi mãi, anh đã biến mất khỏi cuộc đời tôi không để lại một chút dấu vết. Chúng tôi còn chưa kịp nói với nhau bất kì một lời hẹn nào cả, anh không nói tôi phải đợi anh đến khi nào, vậy thì tôi sẽ đợi anh đến lúc nào đây? Tôi – khi ấy mới 12 tuổi, cái tuổi chỉ nghĩ được rằng “Người bạn thân duy nhất của mình đã bỏ rơi mình mãi mãi”, chỉ nghĩ được đến vậy, cho đến nhiều năm sau tôi hiểu rằng chính vì suy nghĩ sai lầm ấy đã khiến tôi suýt nữa lạc khỏi kí ức đẹp đẽ nhất của mình.


Một ngày không mấy đẹp trời, tôi nhận được một cuộc gọi gấp gáp, ngắn ngủi và rời rạc “Ngày mai gặp nhau ở The Note Coffee, quán cũ 3h chiều, Yun đợi cùng Happy together của The Turtles”. Tôi thậm chí không suy nghĩ gì nhiều, tôi chỉ biết có Yun là người vẫn cùng tôi nghe bài hát ấy, là người đã cùng tôi từng có ước mơ được hẹn nhau ở một quán café, nơi mà người ta giữ kỉ niệm trong những tờ note. Con bé ấy, hôm sau, trong giờ học, không thể kìm chế được nữa, lao ra bến xe, bắt xe lên Hà Nội, tìm The Note…khi đẩy cửa tầng 3 của quán, tiếng nhạc làm tìm tôi thắt lại, hẫng mất một nhịp, tôi không thở được. Những ca từ quen thuộc của Happy together, tôi đã đợi anh, đợi mãi…anh không đến…Vậy mà tôi đã tưởng tưởng cả chục lần tới khi chúng tôi gặp lại nhau, tôi sẽ khóc rất nhiều, ôm anh và khóc nức nở như ngày thơ bé, anh sẽ giải thích và chúng tôi không phải xa nhau nữa.Yun à, hôm đấy em đã khóc thật nhiều, anh đã nhìn em đúng không, anh đã luôn tìm em, luôn dõi theo em đúng không? Cái đứa ngày còn bé cứ luôn coi mình là bạn thân đã thừa nhận rồi đấy, thừa nhận rằng thời gian 7 năm qua, không chỉ anh đâu mà cả em nữa, đã bước ra khỏi cái giới hạn của những người bạn từ bao giờ rồi…Vậy tại sao anh vẫn không về? Có lẽ nào vì tôi tự huyễn hoặc mình rằng dù có thế nào, dù tôi có đối xử với anh thế nào đi chăng nữa, anh vẫn sẽ ở đó, với tình cảm ấy, nơi hiên nhà đầy gió để đợi tôi nên tôi đã phải trả giá?

Anh có nhớ không, khi mà em nằng nặc đòi anh đưa ra nhà văn hóa chơi nhưng anh không chịu, con bé ương ngạnh là em đã tự đi, sau đó thì không biết đường về, trời đổ mưa, em sợ quá chỉ biết đứng thu lu trú mưa, nước mắt lã chả hòa với nước mưa xối xả. Khoảnh khắc ấy, ánh mắt ấy, lúc anh xuất hiện ở đó, dưới cơn mưa, không nói gì cả, chỉ cầm tay dắt em về em không bao giờ quên được.

“Uống nhầm một ánh mắt
Cơn say theo nửa đời”.
Khi đó, em không sợ lạc đường nữa, nhưng em biết mình lạc trong trái tim anh mất rồi, nhưng em lại không muốn thoát ra. Em là đứa con gái ích kỉ, vì em đã không thừa nhận cảm giác của mình, có phải vì thế mà chúng ta xa nhau? Em cứ nghĩ, rất nhiều năm về sau, nếu như anh và em vẫn không thể liên lạc, café The Note cũng không còn, thế nhưng một ngày, đứng giữa biển người, bỗng nhiên nhìn thấy đối phương, phải cần bao nhiêu dũng khí mới có thể nhìn thẳng vào mắt nhau? Và liệu rằng, nếu như trở về mùa hè năm ấy, chúng ta có đành lòng để lạc mất nhau một lần nữa? Nhưng cho đến lúc ấy…em vẫn cứ đợi anh ở The Note Coffee…anh nhé!
Read more…

{Truyện cười} Anh của ngày hôm qua

19:37 |
Ngày ấy, thấy anh lớn rồi mà suốt ngày lêu lổng, ham ngủ, ham chơi, lười làm, bố mẹ trót quát mắng anh hơi nặng lời, vì thực lòng họ mong anh tu tỉnh.
Ai ngờ, lòng tự ái của anh quá lớn, anh vùng dậy, giận dỗi, nói mà như gào thét: “Con biết rồi! Con hiểu rồi! Bố mẹ xấu hổ vì có thằng con vô tích sự như con đúng không? Được! Con sẽ đi cho bố mẹ hài lòng! Con sẽ lên thành phố kiếm tiền, lập nghiệp! Hôm nay con ra đi với hai bàn tay trắng, không một xu dính túi, nhưng ngày con trở về, con thề sẽ làm cho bố mẹ nở mày nở mặt! Bố mẹ cứ chờ xem!”. Dứt lời, anh lạnh lùng cắm đầu chạy thẳng. Bố mẹ đuổi theo anh nhưng không kịp. Rồi họ tự trấn an nhau rằng chắc anh chỉ qua nhà bạn ở vài ngày, hết giận, anh sẽ về…

Nhưng không, anh đi thật, biệt tăm mấy năm trời, không tin, không tức, để cha mẹ anh ở nhà chờ đợi mỏi mòn và đày đọa nhau trong nỗi ân hận dày vò…

Sáng nay, một chiếc xe hơi mới coóng rì rì rẽ vào ngõ nhà anh rồi đỗ xịch ngay giữa sân. Cha mẹ anh ở trong nhà lập tức lao ra, bà con láng giềng thấy thế cũng ùa tới. Cửa xe hơi mở chầm chậm, anh lịch lãm bước ra, tất cả như vỡ òa! Anh đã trở về, trở về thật rồi! Cha mẹ nhào tới, ôm anh thật chặt, nước mắt nhạt nhòa! Anh cũng khóc, cũng nấc lên nghẹn ngào, nhưng giọng vẫn cố thều thào: “Bố mẹ trả tiền taxi giúp coni! Con chả có xu nào!”.

Theo Võ Tòng Đánh Mèo (Khám phá)
Read more…

Cô và Anh ai khốn nạn hơn ai ?

01:22 |
Gần 2 tuần trôi qua kể từ ngày câu chuyện đầy bi kịch đó xảy ra với Hiền. Cô vẫn chờ đợi, chờ đợi một lời nói từ Lê. Nhưng anh vẫn im lặng. Sự im lặng đến đáng sợ. Có lẽ, mọi việc đã chấm dứt. Ở đời, đâu phải sai lầm nào cũng có thể được tha thứ…
Hiền cầm tờ đơn xin thôi việc, cố hít thở thật sâu và bước ra khỏi nhà. Hiền tới công ty để đưa đơn thôi việc. Dù cho Lê có tha thứ hay không thì việc tồn tại ở nơi này cũng là điều không thể với Hiền được nữa. Cô đã tạo ra những thứ mà người ngoài khinh bỉ cô. Vì vậy, chỉ có ra đi Hiền mới giũ bỏ được phần đời này.
Khi Hiền đặt lên bàn tờ đơn xin thôi việc, gã giám đốc ngẩng đầu lên nhìn cô rồi cười lớn. Hắn ta đứng dậy bước lại gần phía Hiền. Hắn vỗ vào mông cô. Cô phản ứng dữ dội, ném về phía hắn ta một cái nhìn hận thù.
- “Vì thằng nghèo kiết xác đó mà em phải thế này ư? Hiền của anh ngày xưa đâu mất rồi?”.
Hiền biết những lời mai mỉa đó chắc chắn sẽ được nói ra nhưng cô vẫn im lặng. Đôi mắt cô nhìn về một phía ở góc phòng. Cái nhìn vô định vì giờ đây cô không biết phải đối diện với gã đàn ông mà cô từng lên giường với hắn không biết bao lần này như thế nào. Trong Hiền chỉ còn sự tủi nhục, ê chề.
Hiền là một cô gái đẹp và vì thế, khi còn là cô sinh viên năm thứ 3, Hiền đã may mắn được nhận vào làm thêm ở công ty này. Thực tế, chuyên môn của cô không giỏi tới mức ấy nhưng nhan sắc của cô lại là tấm vé thông hành giúp cô có được một vị trí “trợ lí” ngồi ngay bên cạnh sếp. Bản thân Hiền cũng không lấy làm lạ vì điều đó. Cô hiểu được những lời thế của mình vì vậy mà phát huy tốt đa chúng. Hiền thường xuyên mặc những chiếc váy ngắn mát mẻ, những bộ đồ mà nhìn vào chắc chắn gã giám đốc sẽ nổi cơn thèm muốn. Vậy là sau gần 1 tháng làm việc, Hiền lên giường với giám đốc với tư cách người tình. Cùng với đó, cô nhận về những thứ mà thời sinh viên cô sẽ mãi mãi chỉ ước ao.
Cả công ty này đều biết chuyện Hiền là bồ nhí của giám đốc. Điều đó không có gì lạ bởi chuyện lộ liễu đến như vậy làm sao qua mắt mọi người. Ban đầu Hiền còn thấy ngại, nhưng rồi dần dần, đồng tiền cho cô sự gan lì. Cô cảm thấy tự hào về bản thân mình . Cô quy kết cho những lời xầm xì sau lưng cô là: “Ganh tị”. Chỉ cần có tiền, đời sống được sung sướng đó đã là hạnh phúc nhất rồi.
Hiền chưa từng nghĩ tới tình yêu thực sự. Hiền chỉ tính đơn giản là cặp với tay giám đốc vài năm. Sau này khi có tiền, chắc chắn có ối gã đàn ông sẽ tìm đến. Cuộc đời chỉ cần thế thôi.
Nhưng kịch bản cuộc đời Hiền rẽ sang một hướng khác khi cô gặp Tuấn. Đó là lần đầu tiên Hiền bắt đầu thấy run sợ về quá khứ của mình. Đó cũng là lần đầu tiên Hiền mơ về một mái ấm gia đình có tình yêu. Cô kiệt quệ trên con đường cố che lấp đi quãng đời đen tối của mình.
Tuấn là một chàng trai nghèo, kém Hiền 1 tuổi. Quê Tuấn ở xa và anh cũng mới vào đây làm việc được vài tháng. Sự dịu dàng, ân tình của Tuấn làm Hiền cảm động. So với gã giám đốc lúc nào cũng chỉ vồ vào người cô vì ham muốn, Tuấn mang tới cho Hiền cảm giác gọi là tình yêu. Có lẽ vì thế mà kể từ khi gặp Tuấn, Hiền đã thay đổi cách nhìn nhận về cuộc sống này.
Có tình cảm với Tuấn, Hiền cảm thấy sợ mỗi lần tới công ty. Cô sợ ở đâu đó sẽ có những làm bàn tán. Họ sẽ nói với Tuấn về việc cô cặp với giám đốc để có được những gì ngày hôm nay. Lúc đó, Tuấn sẽ nghĩ gì về Hiền. Nhưng thật kì lạ, Tuấn luôn bình thản để yêu Hiền mặc dù cô tin rằng những lời cảnh báo anh từ mọi người xung quanh không thể không có. Điều đó càng làm Hiền tin vào tình yêu mãnh liệt mà Tuấn dành cho cô. Có thể, anh biết mọi chuyện nhưng anh không bận tâm tới điều đó.
Chính vì tình cảm của Tuấn dành cho Hiền như vậy nên bất cứ khi nào Tuấn có gì khó khăn Hiền đều lăn xả giúp. Hiền nói với Tuấn rằng hãy cố gắng giữ bí mật tình cảm này, hạn chế công khai ở chỗ làm vì không hay và Tuấn đồng ý. Nhưng thực chất của việc đó là để tránh mọi người có cơ hội nói rõ mọi việc với Tuấn. Hơn nữa, Hiền cũng cần phải giấu tay giám đốc cho tới khi nào cô có thể dứt bỏ hắn ta.

Hiền yêu Tuấn bằng một tình yêu ngây dại (Ảnh minh họa)
Vậy là cuộc tình đó diễn ra trong sự che đậy và vờ im lặng của cả Tuấn và Hiền. Hiền vẫn phải cặp kè với tay giám đốc vì còn làm ở đó thì cô còn chưa thể dứt hắn ta. Nếu làm thế, sợ rằng hắn ta sẽ công khai mọi chuyện. Mà lúc này, Hiền chưa đủ can đảm để nói ra những lời đó với Tuấn. Cô sợ rằng tình yêu vừa mới nhen nhóm đó sẽ mất đi. Vì thế mà Hiền vẫn nhắm mắt đưa chân trong mối quan hệ với giám đốc. Tuy nhiên, cô luôn tìm cách né tránh những lần lên giường cùng hắn ta. Khi con tim đã biết yêu thương một người khác, cảm giác còn đọng lại khi lên giường với kẻ mình không yêu chỉ là sự ghê tởm mà thôi.
Yêu Tuấn, Hiền phải vất vả rất nhiều. Tuấn cần gì cô cũng chu cấp. Thậm chí nhiều khi Tuấn cần một khoản tiền lớn, không còn cách nào khác Hiền đành lên giường với tay giám đốc để hi vọng moi được tiền giúp Tuấn. Cũng chính vì lí do đó mà nhiều lần Hiền định nghỉ việc nhưng không được. Mọi thứ cứ bộn bề lên khi mà Tuấn luôn cần tiền. Nhưng vì yêu, lại nghĩ đời mình dù sao cũng vậy rồi nên Hiền không quản ngại điều gì. Hiền cố gắng bằng mọi giá đáp ứng nhu cầu của Tuấn, đợi tích cóp một khoản tiền rồi sẽ chấm dứt tất cả. Hiền nghĩ rằng mình làm như vậy sẽ giúp Tuấn yêu mình hơn và khi sự thật này có công khai thì Tuấn cũng chấp nhận tha thứ cho cô.
Rồi Hiền có bầu. Đó là đứa con mà cô yêu thương vì đấy là kết tinh tình yêu mà cô dành cho Tuấn. Cô quyết định chấm dứt tất cả với tay giám đốc. Vừa nghe Hiền nói muốn nghỉ việc và dừng lại tại đây, hắn đã cười sằng sạc: “Cô tưởng tay Tuấn đó sẽ cưới cô chắc? Ngớ ngẩn đến thế là cùng. Cô tưởng nó không biết gì về tôi với cô chắc? Nó là thằng đàn ông, cũng không ngu nên dĩ nhiên nó biết, chỉ có điều, nó im lặng vì tiền mà cô cung phụng nó thôi. Cô tưởng nó tốt, nhưng thực tế nó còn khốn nạn hơn tôi. Tôi ngủ với cô nhưng tôi cho cô tiền, còn nó ngủ với cô nó vòi tiền. Ai đểu hơn chắc cô tự biết”.
Hiền không tin vào tai mình. Hiền khóc nhưng cô tin rằng đó là do tay giám đốc ghen tức nên nói vậy mà thôi. Tuấn mà cô yêu thương nhất định không phải là người như thế. Hoặc giả nếu anh có biết thì anh cũng coi như không là vì anh yêu cô chứ không phải lợi dụng cô như lời tay giám đốc nói.
Hiền tìm gặp người đàn ông mình yêu thương. Khi cô nói rằng cô đã có thai, Tuấn giữ khuôn mặt lạnh lùng: “Em có chắc nó là của anh không? Hay là của giám đốc?”. Câu nói đó khiến Hiền tưởng như sẽ đổ gục. Những linh cảm của Hiền về lời tay giám đốc nói là sự thật bắt đầu len lỏi vào suy nghĩ của cô. Nhưng cô vẫn không tin anh tàn nhẫn đến thế:
- “Anh biết mọi chuyện rồi phải không? Em xin lỗi nhưng em yêu anh là thật và đứa con này cũng là thật”.
- “Em yêu anh thì anh biết còn đứa con nó có phải con anh hay không chỉ sợ rằng chính em cũng chẳng biết”.
Hiền chạy ra khỏi căn nhà của Tuấn. Cô cứ thế lao qua những cung đường đông nghịt xe qua lại mà không còn ý thức được điều gì. Cô không đủ can đảm để nhìn lại gã đàn ông đó thêm một lần nữa.
Tay giám đốc nói đúng, cô ngủ với giám đốc để lấy tiền và rồi Tuấn ngủ với cô để lấy số tiền mà cô có khi ngủ với giám đốc. Trong cuộc tình này, ai khốn nạn hơn ai?
Cap nhat blog truyen tai day :http://truyenyeutruyendoi.blogspot.com/
Read more…

Mang chồng đi tặng bạn

23:09 |
Ngày Vân cưới, một mình Diệp đơn lẻ tới dự. Cô đã hình dung về ngày cưới của người bạn thân. Cô nghĩ mình sẽ lăng xăng ở đó cả tuần trước để giúp bạn. Nhưng không, Diệp đến dự, như bao người bạn khác. Nhìn Vân rạng ngời trong chiếc váy cô dâu, Diệp trào nước mắt. Cô vội vã giấu đi những giọt lệ mừng hạnh phúc vì không muốn bạn mình thêm nghĩ ngợi.
Bài liên quan

Giật mình vì vợ sắp cưới sống quá thủ đoạn

Những điều phụ nữ nên biết về bệnh Herpes sinh dục

Vợ đẻ xong đẹp mòn con mắt, tôi tối ngày lo mất

Bộ ảnh kỉ niệm tình yêu của cặp đôi vũ công nổi tiếng

Hôm nay, Vân và Tuấn cưới nhau. Vân là bạn thân, rất thân của Diệp. Còn Tuấn, là người mà cô đã từng yêu!

Để nói về tình bạn thân thiết, nhiều người vẫn bảo “thân như chị em”, nhưng sự gắn bó của Vân và Diệp còn “hơn cả chị em”. Cả hai lớn lên bên nhau, tất cả những chặng đường gian khổ đều cùng nhau vượt qua. Không ít lần, Vân và Diệp ôm nhau khóc nức nở. Đôi khi chuyện dù có tồi tệ thế nào, chỉ cần về và ôm bạn kể là mọi việc lại nhẹ nhàng trôi qua…

Năm 18 tuổi, Diệp yêu thực sự. Cô xinh xắn, vóc dáng yêu kiều nên được rất nhiều chàng trai theo đuổi và tán tỉnh. Diệp lao vào yêu sớm, chểnh mảng học hành. Còn Vân, so với cô bạn gái thân thiết của mình, Vân chỉ như con vịt xấu xí bên cạnh thiên nga xinh đẹp. Nhưng chưa bao giờ Vân tị nạnh hay hờn ghen vì điều đó.

Bạn bè xung quanh đặt điều, nói xấu Diệp. Thói thường, con gái đẹp thường bị nói xấu… Mỗi lần như vậy, không ai khác, chính Vân là người đứng ra bảo vệ bạn mình trước những lời mắng mỏ.

Có thể với Vân, Diệp là một cô bạn thân, nhưng với Diệp, Vân giống như người chị, một người luôn che chở và bao bọc cho cô mặc dù cô có phạm lỗi gì và bị bao nhiêu người ghét bỏ đi chăng nữa.



Diệp xinh đẹp nên cô chẳng có cơ hội mà tập trung vào học hành. Xung quanh Diệp luôn có hàng tá những chàng trai tìm mọi cách để lấy lòng người đẹp. (Ảnh minh họa)

Diệp xinh đẹp nên cô chẳng có cơ hội mà tập trung vào học hành. Xung quanh Diệp luôn có hàng tá những chàng trai tìm mọi cách để lấy lòng người đẹp. Vân đã từng khuyên nhủ bạn rất nhiều nhưng không được.

Và rồi, năm cả hai 23 tuổi, chính Vân chứ không phải ai khác là người đưa bạn mình vào viện để phá bỏ cái thai sau cuộc tình với gã đàn ông bội bạc. Lúc đó Diệp giấu gia đình, một mình với bụng mang dạ chửa. Vân đã ở bên Diệp, lo cho cô giữa lúc khốn khó nhất của cuộc đời. Sau lần đó, Diệp hứa sống một cuộc đời khác.

Gần 30 tuổi, cả hai vẫn chưa lập gia đình. Diệp đã từng yêu nhiều nên lòng chai sạn hơn với cảm xúc. Cô tìm được một người đàn ông yêu thương mình, muốn gắn bó với mình, đó là Tuấn. Với cô, đấy là niềm hạnh phúc rất lớn khi có một người đàn ông yêu thương cô thật lòng đến vậy. Cô muốn cưới, muốn có một gia đình hạnh phúc, bình yên như bao người đàn bà khác.

Còn Vân… Cô không quá xấu, nhưng chẳng hiểu sao tới giờ Vân vẫn không thể tìm được một người mà cô đem lòng yêu thương. Có đôi khi Diệp vẫn phàn nàn nhắc Vân phải yêu đi, yêu để tận hưởng niềm hạnh phúc mà cô đang có được. Mỗi lần như vậy, Vân chỉ cười gượng gạo.

Không biết bao lần Diệp ngồi kể với Vân về cảm xúc hạnh phúc của mình khi bên Tuấn. Anh thực sự là một người đàn ông mẫu mực, đáng mơ ước. Không muốn bạn cô đơn, lần đi chơi nào Diệp cũng kéo Vân đi cùng cặp đôi của mình. Miễn cưỡng chiều theo ý Diệp, Vân cũng đành đi cho bạn vui lòng.

Đêm hôm ấy, nằm bên nhau trò chuyện, Vân thỏ thẻ:

- “Cậu yêu anh Tuấn thật lòng chứ?”

Diệp vỗ mạnh vào người Vân mắng:

- “Không yêu mà lựa chọn anh ấy làm chồng, mà dự định sống đời ở kiếp với anh ấy à?”

- “Thế nhất định cậu phải hạnh phúc nhé”.

Trong câu nói của Vân có điều gì đó hơi khác lạ. Nó không đơn thuần là một câu nhắc nhở bình thường. Diệp thấy hơi khó hiểu. Đêm hôm đó, Vân thiếp vào giấc ngủ, còn Diệp thì không sao ngủ được. Cô lặng lẽ mở máy tính của Vân để lên mạng. Và rồi, cô phát hiện ra, người mà Vân thầm yêu bao năm qua, không ai khác, chính là… Tuấn.

Thì ra, đấy là lí do Vân không nhận lời yêu ai khác dù cũng có những người tìm đến cô. Diệp đặt mình vào vị trí của Vân và cảm thấy đau đớn khi phải chứng kiến người mình yêu ngày ngày hạnh phúc bên bạn thân của mình. Diệp tự trách bản thân mình đã vô tâm khi không hiểu được tình cảm trong lòng người bạn thân nhất.

3 tháng sau, Diệp quyết định chia tay Tuấn và chạy theo một gã trai trẻ hơn vài tuổi. Không thể nói Tuấn đã đau, đã sốc như thế nào. Lần đó, Diệp cũng ngừng liên lạc với Vân luôn. Cô chuyển tới một thành phố khác để sống, điều bất ngờ hơn cả là Diệp cắt liên lạc với Vân.

 Mang chồng tặng bạn - 2

Diệp đã phải trả giá, đó là lí do cô buông tay. Thật may, cuối cùng thì Vân và Tuấn được hạnh phúc. Với Diệp, đó cũng là niềm an ủi! (Ảnh minh họa)

Hơn 2 năm sau, nghe tin Vân và Tuấn cưới, Diệp trở về. Nhìn thấy Diệp, Vân bật khóc và tát Diệp một cái đầy cay đắng:

- “Sao cậu lại bỏ đi, sao cậu lại bỏ anh Tuấn và ngừng liên lạc với mình”

- “Bạn trai mình không cho phép mình dính líu tới 2 người”

“Bạn trai? Chẳng phải cậu rất yêu anh Tuấn sao?”

Vân cười nhạt!

- “Không, mình yêu quen được chiều chuộng rồi, anh ấy quá khô khan và nghèo nữa. Vì thế… Nhưng dù sao giờ cũng tốt, cậu cũng có thể thay mình chăm sóc cho anh Tuấn. Anh ấy là người tốt nhưng chỉ hợp với cậu thôi, còn mình thì không”.

Vân nhìn Diệp đầy giận dữ. Diệp thì vẫn cứ tưng tửng như không.

Hôm đó, rời đám cưới của Vân về, Diệp thu xếp valy, hành lí chuyển hẳn tới một nơi khác. Cô đốt tờ khám bệnh năm xưa như đốt bỏ quá khứ đầy buồn bã. Tờ khám bệnh đó ghi rằng, cô không có khả năng sinh con. Tất cả chỉ vì sai lầm bồng bột của tuổi trẻ đó. Diệp đã phải trả giá, đó là lí do cô buông tay. Thật may, cuối cùng thì Vân và Tuấn được hạnh phúc. Với Diệp, đó cũng là niềm an ủi
Read more…