Là phụ nữ , bạn phải học cách “tuyệt tình

18:30 |
Sinh ra là con gái, là đã biết phải khổ. Nhưng sướng hay khổ, một phần cũng do bản thân mình. Đừng bao giờ muốn cái gì đã vượt khỏi tầm tay, cũng đừng nên chỉ sống cho quá khứ. Đừng nên sống phụ thuộc vào ai, cũng đừng sống vì ai quá nhiều. Đừng cho người ấy là tất cả, cũng đừng nên thiết tha với cái gì không đáng. … Mọi thứ rồi cũng sẽ qua. Nhưng cái chính là bạn có muốn nó qua hay không? Rồi nhiều lúc phải học cách nói những câu đau lòng… Vì cuộc sống không chỉ toàn màu hồng, còn cuộc đời thì Bạc lắm.

Là phụ nữ , bạn phải học cách “tuyệt tình”, cái gì nên giữ thì hãy giữ, cái gì nên vứt bỏ thì đừng tiếc nuối mà níu kéo nó lại.

Là phụ nữ, bạn phải học cách “tàn nhẫn”, đối với những kẻ phụ bạc thì chẳng cần khoan dung, nếu không thể trả thù thì cũng đừng bao giờ tha thứ.

Là phụ nữ, bạn phải học cách làm bạn với nỗi cô đơn, sẽ chẳng bao giờ có một người nào đó suốt ngày ở bên bạn, nâng niu bảo vệ bạn như bảo vệ một viên ngọc quý, vì cuộc sống vốn dĩ rất cô đơn.


Là phụ nữ, bạn phải học cách sống kiên cường, cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì, cho dù bầu trời trước mắt bạn dường như sụp đổ thì bạn vẫn có thể tự mình vượt qua một cách mạnh mẽ nhất. Tự mình cười cho mình xem, tự mình khóc cho mình nghe.

Là phụ nữ, bạn phải học được cách kiên nhẫn, cái đáng phải chờ đợi thì bạn đừng bao giờ từ bỏ. Phải tin tưởng vào những gì bạn cho là đúng.

Ads    Nguyên nhân và phương pháp giảm đau bụng kinh
Là phụ nữ, bạn phải học được cách trân trọng những người thân xung quanh mình. Dù bạn thất bại hay vất ngã, vẫn sẽ có người ở bên động viên, chia sẻ, giúp đỡ bạn, những người như vậy không nhiều; nếu bạn thật sự để họ đi thì cuộc đời bạn sẽ khó mà vượt qua được những đau thương.

Là phụ nữ, bạn phải học cách “nhắm mắt làm ngơ”, những điều khiến bạn ghê tởm, những điều khiến bạn không vui thì đừng bao giờ quan tâm. Càng suy nghĩ nhiều lại càng khiến trái tim bị tổn thương, học cách bàn quang với cuộc sống là yêu chính bản thân mình.

Là phụ nữ, bạn phải học cách tự hài lòng với chính mình, những người biết mình đang ở đâu, biết mình nên làm gì để được hạnh phúc, và những người biết thỏa mãn với những gì hiện có luôn là những người hạnh phúc nhất thế gian.

Là phụ nữ, bạn nên học cách sống độc lập, đừng chỉ vì một chút chuyện vặt vãnh mà làm phiền tới người khác, chuyện của mình tự mình giải quyết, cầu cứu người khác chắc gì đã tốt đẹp hơn tự mình làm.

Là phụ nữ, bạn phải học cách trưởng thành, không thể cứ mãi giữ cái tính bướng bỉnh, ấu trĩ không chịu nghe lời như những đứa trẻ. Ai rồi cũng phải tự mình lớn lên, hiểu mình, hiểu người và hiểu đời thì bạn sẽ biết cách làm thế nào để tốt cho mình.

Là phụ nữ, bạn phải học cách tin tưởng người khác. Trong cuộc sống không phải ai cũng là người đáng tin, nhưng không phải ai bạn cũng có thái độ đề phòng. Tin tưởng người khác chính là bạn đã tạo cơ hội để người ta tin tưởng mình. Có lòng tin thì bạn sẽ có được tình cảm của mọi người.

Là phụ nữ, bạn phải học cách lãng quên quá khứ. Bạn không thể cứ mãi đắm chìm trong những ngọt ngào của một thời đã qua, dù cho nó ngọt ngào, đẹp đẽ đến đâu thì bạn vẫn mãi chẳng thể quay lại được. Quá khứ chỉ là những điều đã qua không thể thay đổi, quan trọng bạn phải làm gì để tương lai còn tuyệt vời hơn quá khứ.

Là phụ nữ, bạn phải học cách từ bỏ. Trên đời có những thứ không bao giờ, mãi mãi không bao giờ thuộc về mình, dù bạn có giành giật, lôi kéo hay sống chết vì nó thì nó cũng sẽ chẳng là của bạn. Vậy thì tại sao bạn phải tự hủy hoại hạnh phúc bản thân để theo đuổi những thứ vô nghĩa đó. Hãy mỉm cười chấp nhận, đón chào ngày mai.

Quá khứ là cái đã qua. Tương lai là điều chưa đến. Hiện tại là tất cả. Như thế này là đủ rồi. Sinh ra là con gái, là đã biết phải khổ. Nhưng sướng hay khổ, một phần cũng do bản thân mình. Đừng bao giờ muốn cái gì đã vượt khỏi tầm tay, cũng đừng nên chỉ sống cho quá khứ. Đừng nên sống phụ thuộc vào ai, cũng đừng sống vì ai quá nhiều. Đừng cho người ấy là tất cả, cũng đừng nên thiết tha với cái gì không đáng. Không nên rơi quá nhiều nước mắt vì một chuyện đơn giản. Học cách không quan tâm đến những chuyện không cần thiết. Rồi cái gì đến sẽ đến, buồn cũng chẳng giải quyết được gì. Mọi thứ rồi cũng sẽ qua. Nhưng cái chính là bạn có muốn nó qua hay không? Rồi nhiều lúc phải học cách nói những câu đau lòng… Vì cuộc sống không chỉ toàn màu hồng, còn cuộc đời thì Bạc lắm.

Xưa và nay với chuyện yêu đơn phương

18:19 |
Cái trò yêu đơn phương bây giờ đã ‘xưa như trái đất’. Phụ nữ bây giờ cũng không còn e dè, thẹn thùng như ngày trước. Trâu không đi tìm cọc, cọc sẽ đi tìm trâu.
Chuyện ngày xửa ngày xưa, có một người phụ nữ đem lòng yêu một người đàn nhưng lại không biết, người đó có yêu mình hay không. Mỗi lần gặp chàng, nàng thường đứng ở đằng xa nhìn về phía chàng, ngắm trộm chàng, nhìn môi, nhìn mắt, nhìn nụ cười của chàng và rồi trái tim thổn thức.

Đêm về, nàng ôm gối nằm mộng được nắm tay chàng, nghĩ đến một ngày nàng mặc váy cưới cô dâu còn chàng là chú rể. Nàng nhớ chàng đến quay quắt dù không biết trong trái tim chàng, nàng có vị trí nào, dù là bé bằng tí tí hay không.

Vì nàng đã trót yêu người đàn ông ấy, nên không thể nào mở lòng với người đàn ông nào khác. Nàng cũng có người tán tỉnh, theo đuổi, nhưng đó chỉ là hư vô, không có ý nghĩa gì, không tồn tại trước mắt nàng. Nàng chỉ yêu người đàn ông ấy, vì hình ảnh anh đã in sâu vào tâm trí nàng.

Có nhiều lúc, chỉ cần nhìn thấy chàng là trái tim nàng bủn rủn khó tả. Chỉ cần chàng hỏi nàng một câu quan tâm là miệng nàng cứng lại, không nói thành lời. Người cao huyết áp có khi xỉu vì quá xúc động, xúc động đột ngột.

Khi con gái yêu một ai đó, họ sẽ không ngồi một chỗ đợi người ta tìm đến mình, cũng không đợi xem phản ứng của họ. (ảnh minh họa)

Nàng cứ im lặng giữ kín mối tình trong lòng như thế, không dám nói ra. Nàng đợi chàng thổ lộ rằng, chàng cũng yêu nàng. Nhưng đợi mãi không được. Nàng cứ khóc rồi lại đau khổ, hoài nghi, không biết chàng có dành tình cảm cho mình hay không. Hay là chàng đang có người con gái nào khác.

Nàng không dám nói và đến một ngày, chàng đi lấy vợ…

Kết thúc chuyện tình yêu đơn phương đầy đớn đau của nàng. Nàng hận vì đã không thể để cho chàng biết, nàng yêu chàng nhường nào, yêu đến quên ăn quên ngủ. Nhưng giờ, nói ra để làm gì, khi chàng đã là chồng của người đàn bà khác. Quá muộn rồi…

Chuyện ngày nay…

Nàng tình cờ gặp chàng trong một đám cưới của người bạn. Nhìn chàng đẹp trai, lịch lãm, ăn nói dễ nghe, nàng đem lòng yêu quý. Không biết chàng có thích nàng hay không nhưng chỉ cần một ánh mắt của chàng đã khiến nàng điêu đứng. Dù không mấy xinh đẹp nhưng nàng tự tin vào vòng 1 khủng, tự tin vào vòng 3 săn chắc và càng tự tin vào cái ao thon gọn chỉ có 60 của mình.

Nàng tiến đến gần chàng, dùng ánh mắt đong đưa, ‘anh cho em xin số điện thoại được không. Em là N, là bạn thân của cô dâu. Rất vui được làm quen với anh’. Nếu chàng hiểu ý, sẽ ngay lập tức ‘bắt sóng’. Nếu nàng không lọt vào mắt xanh của chàng, thì coi như, nàng lập tức thất tình…

Khi con gái yêu một ai đó, họ sẽ không ngồi một chỗ đợi người ta tìm đến mình, cũng không đợi xem phản ứng của họ. Con gái bây giờ khác xưa nhiều lắm. Họ sẽ chủ động tìm đến các chàng trai, nói lời ngọt ngào, tán tỉnh, thậm chí là bật luôn đèn xanh cho đối phương, để anh ta biết, mình thật sự đang nhắm anh chàng này.

Và nếu, con gái có thật lòng yêu một người nhưng người đó đã có người yêu, cô gái ấy cũng chẳng ngần ngại mà ‘đánh đồn có địch’. Đánh được thì mới tài, mới vui. Có người có vợ còn chẳng thoát khỏi ải của đàn bà lẳng lơ.

Còn với đàn bà nghiêm túc, một khi đã yêu, không nên trốn tránh làm gì.


Cái trò yêu đơn phương bây giờ đã ‘xưa như trái đất’. Phụ nữ bây giờ cũng không còn e dè, thẹn thùng như ngày trước. Trâu không đi tìm cọc, cọc sẽ đi tìm trâu. Đàn bà một khi đã yêu thì phải nói ra, không nói ra là dại, là tự làm khổ mình, hành hạ chính mình.

Yêu đơn phương một người khổ lắm, đau lắm. Không nói ra, biết đâu người đó cũng giống mình. Rồi một ngày để lạc mất nhau, cả hai đi lấy chồng, lấy vợ mà không thể thốt ra rằng, chúng ta đã từng yêu nhau, đã từng rất thích nhau nhưng ai cũng sợ thất bại, không ai dám nói.

Tình yêu cũng giống như một cuộc thương lượng mua bán. Khi yêu một người phải cho người ấy biết. Có chấp nhận hay từ chối là chuyện của người ta. Bị từ chối thì đã sao? Có ai cấm một người được yêu và có ai có quyền bắt người khác phải yêu mình. Cứ mạnh dạn, đừng tự hành hạ trái tim mình, để khiến bản thân sống ngột ngạt, mệt mỏi vì những thứ tình cảm giấu kín trong lòng. Phụ nữ đã chủ động trong cuộc sống thì trong tình yêu, cũng nên là người làm chủ con tim mình.

Thà độc thân mà vui vẻ, còn hơn yêu vội, cưới nhầm.

19:44 |
Những ngày cuối năm gần kề, tạm dẹp qua những bộn bề lo toan của cuộc sống, trong những đêm lặng mình chui vào chăn ấm, ta bỗng chợt thấy đơn côi. Dịp cuối năm này, đáng lí ra, như lời mẹ vẫn bảo rằng là phải có người sang đưa đi mua sắm đỡ đần đi cho đỡ cực. Ai đời con gái lớn trong nhà mà chẳng thấy anh nào sang chơi. Vậy là một năm nữa cũng qua rồi, chẳng biết bao giờ mới kết thúc chuỗi ngày một mình - một giường - đơn chiếc.

Càng về những năm này, số người hỏi về chuyện người yêu, về việc lập gia đình lại tăng lên với cường độ dữ dội. Hẳn là ta đã già, ta vẫn biết thế chứ, nhưng để tìm được một người để yêu, thấy khó biết bao. Bao nhiêu người ngoài kia, ai cũng muốn tìm cho mình hạnh phúc, nhưng cuộc sống khiến họ bị bó hẹp lại, mọi mối quan hệ đóng khung mất rồi thì lấy đâu ra người để tìm hiểu đây.
Ta chưa phải chưa yêu, ta yêu rồi, chắc chắn yêu rồi. Dù một chút cảm giác thích thích ai đó mà không nói ra cũng được gọi là chớm yêu. Vậy nhưng càng ngày, bản thân càng thấy khắt khe, lo sợ. Thà độc thân mà vui vẻ, còn hơn yêu vội, cưới nhầm.


Dần dần, một mình cũng giống như một lẽ dĩ nhiên nó phải vậy, sốt sắng, lo lắng cũng chẳng thay đổi được điều gì. Giờ mà bảo kiếm hờ lấy một anh để yêu, thật ra đâu có thiếu gì. Nhưng làm vậy, liệu có ổn không? Có công bằng cho mình, cho người ta, cho cái tình yêu bấy lâu mình ấp ủ hay không?

Bạn bè bảo đừng kén quá nữa, kẻo lại lỡ thì. Ừ, biết vậy. Nhưng một khi bạn đã có một công việc ổn định trong tay, có một vị trí vững chắc trong xã hội, bạn tự chăm sóc được mình, vậy thì đối tượng hướng đến của bạn sẽ ngày một đổi khác. Lúc học thì bảo học, cấm yêu. Giờ mẹ cha lại giục như gọi đò, người yêu có vẽ ra được đâu, biết kiếm đâu bây giờ.

Rồi sau này lấy chồng về, khổ cực ai thấu cho. Lúc ấy chỉ trách mình lúc trẻ không biết chọn đúng người để yêu, để lấy. Nếu cảm thấy bản thân chưa sẵn sàng, đừng việc gì phải vội vàng mà chọn nhầm, cô gái ạ. Em độc thân là để chờ một người xứng đáng để yêu trọn đời, trọn kiếp, mặc kệ người ta nói đi em!

30 Tuổi , Tôi bị bạn trai bỏ

20:01 |
Cuộc tình tưởng chừng sẽ đi đến hồi kết khi anh nói sẽ đưa tôi về ra mắt gia đình. Nhưng rồi anh lại thay đổi một cách chóng mặt khiến tôi hoang mang, chán chường và mất niềm tin vào cuộc sống.
Đã không còn muốn yêu, không còn muốn lấy chồng. Vậy mà một ngày anh mang đến cho tôi niềm tin và hi vọng.

Anh, một chàng trai làm xây dựng, từng trải, đĩnh đạc, ánh mắt hút hồn và cách nói chuyện rất có thần. Anh gặp tôi trong một dịp đi ăn cưới. Chúng tôi mới nói chuyện nhưng thấy tâm đầu ý hợp. Ban đầu, anh còn nghĩ tôi đã có gia đình nhưng khi tôi nói mình còn độc thân, có vẻ anh rất vui. Tôi cũng vui vì được gặp anh vì lâu rồi mới có cảm giác được nói chuyện với một người mà mình cảm thấy gần gũi thế này.


Anh hỏi tôi tại sao chưa lấy chồng, tôi chỉ cười. Biết trả lời sao đây? Chỉ là duyên chưa tới. Anh nói, con gái như tôi tuổi này mà chưa lấy chồng chắc chưa gặp được người như ý. Chứ người như tôi thì thiếu gì đàn ông theo. Câu nói của anh có vẻ khéo léo nhưng cũng làm tôi vui lòng. Tôi thật sự cảm kích anh, cảm thấy vui vẻ và hứng khởi khi nói chuyện cùng anh.

Anh nói, mình cũng chưa có gia đình. Dù chúng tôi chưa có gì với nhau nhưng điều đó cũng khiến tôi vui lắm. Tôi và anh chính thức hẹn hò với nhau sau đó. Chúng tôi cảm thấy rất tâm đầu ý hợp khi nói chuyện cùng nhau.

Sau hôn 2 tháng tìm hiểu, tôi chính thức nhận lời yêu anh. Đứa con gái đã không còn muốn yêu ai sau thất bại mối tình đầu như tôi cuối cùng lại được sưởi ấm trái tim băng giá. Anh là người đàn ông tôi có cảm giác tin tưởng và muốn được ở bên, được dựa vào.



Chúng tôi hứa hẹn sẽ cho nhau một đám cưới như mơ. Yêu nhau hơn 1 năm, anh nói sẽ đưa tôi về ra mắt gia đình để bàn với bố mẹ chuyện cưới xin. 1 năm, quãng thời gian ấy có lẽ là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời tôi. Yêu mà không phải rơi lệ, yêu mà chỉ biết đến niềm vui và hạnh phúc. Duy có một điều khiến tôi luôn trăn trở đó là, làm sao để bố mẹ anh đồng ý một cô gái đã ngoài 30 như tôi.

Tôi tất bật chuẩn bị mọi thứ để về nhà anh ra mắt, hi vọng có hình ảnh đẹp nhất. Lần ấy, tôi được bố mẹ anh đon đả đón tiếp, rất chu đáo, nói chuyện vui vẻ khiến tôi cảm thấy yên tâm trong lòng. Nhưng có điều gì đó cứ lạ lạ, làm tôi hoang mang.

Những ngày sau đó, anh ít liên lạc với tôi hơn. Tôi có hỏi anh tại sao thì anh bảo không có chuyện gì, đang bận kiếm tiền để lo chuyện cưới xin. Anh nói vậy làm tôi yên lòng hơn.

Nhưng bẵng đi một thời gian, một ngày nọ, anh nói lời chia tay. Anh bảo, bố mẹ anh không đồng ý cho tôi cưới anh ,vì tôi đã già, quá nhiều tuổi, sợ khó sinh con cái. Bố mẹ anh muốn anh lấy cô gái trẻ khác, để dễ về chuyện sinh nở và cũng là do người khác mai mối.

Tôi hỏi anh ý anh thế nào, thì anh ậm ờ không rõ ràng. Sự phân vân ấy cho tôi nhận ra, lòng anh không hoàn toàn dành cho tôi, anh cũng là một kẻ không chân thành như kẻ khác, như người mà tôi đã từng gặp.

Tôi đau khổ vô cùng, tức giận, hụt hẫng vì tại sao lại tin hết vào anh. Tôi để cho anh thời gian suy nghĩ. Đã chín chắn hơn trước nên tôi có nói với anh, chúng tôi không còn trẻ, cần có thời gian nghiêm túc nhìn lại mọi việc. Anh đã yêu tôi, bây giờ tôi đã ngoài 30 rồi, nếu anh bỏ tôi, tôi biết yêu ai, lấy ai. Nếu vậy, tôi thà ở vậy một mình còn hơn lại một lần nữa yêu, lại tổn thương. Bao giờ mới dám lấy chồng?

Tôi cũng không dám chắc, nếu bỏ anh, tôi sẽ mất bao nhiêu thời gian để đau khổ và quên anh đi. Tại sao anh lại phũ phàng như thế? Tại sao anh lại khiến cho trái tim người con gái như tôi tổn thương đến mức này.

31 tuổi, tôi không có quyền đặt cái tôi cao hơn trên hết, tôi phải nhịn, tìm cách níu kéo anh thay vì quay ngoắt bỏ đi. Nhưng có vẻ, anh cũng không còn hào hứng với tôi. Giờ chia tay nhau, tôi phải làm sao bây giờ, phải lấy ai, hay là ở vậy cho xong chuyện…

Yêu thì yêu, con cũng không được tầm gửi vào bất cứ ai

19:42 |
Yêu thì yêu, con cũng không được tầm gửi vào bất cứ ai

Ngày xưa mẹ được dạy rằng: “Cuộc đời phụ nữ tựa như cánh bèo trôi, mênh mông vô định chẳng biết đâu mà lần”. Mẹ tưởng đó là quan niệm cổ hủ của các cụ ngày xưa thôi, thế mà ngày nay mẹ vẫn thấy nhiều cô gái than vắn thở dài với nhau một câu khác gần tương tự: “Phụ nữ lấy chồng cũng giống như chơi một canh bạc, thông minh giỏi giang cũng không bằng may mắn”.

Đừng bắt người khác chịu trách nhiệm về cuộc đời mình

 

Mẹ nghĩ phụ nữ thế kỉ 21 rồi, có thể đi Tây đi Tàu, đừng nói là ô tô đến máy bay phụ nữ cũng có thể lái được, thế thì tại sao lại phải để cuộc đời mình thụ động như một cánh bèo, hoặc để cả cuộc đời mình rơi vào tình thế hên xui đỏ đen giống như môt canh bạc được?1

Nếu những người phụ nữ cả đời vẫn sống với những quan điểm bi quan như vậy, thì khổ sở hay bất hạnh rơi xuống đầu cô ta cũng là điều dễ hiểu thôi.“Con đã tự nguyện lên giường với đàn ông thì đừng bắt họ chịu trách nhiệm”Lời khuyên của mẹ là con cần biết cách tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình, hãy luôn chủ động với nó, và hơn hết đừng bao giờ sống tầm gửi vào ai, con muốn có thứ gì hãy tự cố gắng để đạt được.

Ngay cả cuộc đời của con, con còn không chịu trách nhiệm được thì đừng bắt ai phải chịu thay con.Mẹ thấy rất nhiều cô gái sẵn sàng trao thân cho một người đàn ông, để rồi lúc xảy ra chuyện liền quay ra bắt người đàn ông đó phải chịu trách nhiệm, đàn ông không chịu trách nhiệm thì lu loa chửi bới họ là đồ Sở Khanh là đồ vô trách nhiệm.

Nhưng mẹ sẽ không dạy con như vậy, mẹ muốn nói với con rằng: “Thân con gái không biết yêu đúng cách, không biết tỉnh táo mà lựa chọn đàn ông, chỉ biết mông muội nhìn vào mỗi chữ yêu, thì lúc xảy ra chuyện đừng trách ai, cũng đừng bắt ai chịu trách nhiệm. Cuộc đời con, con còn không có trách nhiệm với nó thì đừng hi vọng người khác phải có.

Vậy nên khi con làm bất cứ việc gì, con đều phải tự lường trước hậu quả và hãy luôn tự nghĩ cách để giải quyết, để tự chịu trách nhiệm về những hậu quả có thể xảy ra. Bởi lẽ khi con hành động chẳng có ai ép buộc con cả, là con tự nguyện. Việc đàn ông họ có chịu trách nhiệm với cuộc đời con hay không? Phụ thuộc vào nhân phẩm của anh ta, con đừng chờ đợi quá nhiều ở nhân phẩm của một người đàn ông.

Hoặc ngay cả khi con yêu nhầm phải một gã Sở Khanh, đó cũng chẳng phải là lỗi của gã đó, mà là lỗi của con, do con không biết cách chọn người để yêu mà thôi”.

Phụ nữ muốn có gì thì hãy tự mình cố gắng để đạt lấy, đừng nằm chờ sung rụng!

Người phụ nữ chủ động mới là người phụ nữ hạnh phúc.

Con biết không, cuộc đời này trừ cha mẹ sẽ không bao giờ tính toán với con cái, còn lại chẳng ai cho không ai cái gì hết, đàn ông có thể mua cho con cả chục cái túi Chanel, thì trước mặt họ con sẽ luôn phải cúi đầu ngoan ngoãn mà nghe lời như một thú cưng.

Phụ nữ quyến rũ nhất là phụ nữ chủ động, cái chủ động đầu tiên mà mẹ muốn con thực hiện đó là chủ động về kinh tế. Có nhiều cô chân dài vẫn nói với nhau “chỉ có phụ nữ bất hạnh mới phải tự kiếm tiền để mua túi xách Chanel”.

Cứ suốt đời sống dựa dẫm vào một người đến lúc họ quay lưng lại với con, họ ném con ra đường con sẽ không biết phải làm gì ngoài ôm mặt khóc lóc trách móc cuộc đời mình sao bất hạnh. Vậy nên con tự đổ mồ hôi mà kiếm tiền, cho dù vất vả thật đấy, nhưng mà con làm chủ được cuộc sống của mình không phải dựa vào ai hết.

Khi con chủ động được về kinh tế, con sẽ luôn ngẩng cao đầu với người đàn ông bên cạnh con, cho dù họ có làm gì cũng sẽ phải hỏi ý kiến con, chứ không thể nào xem con như là thú cưng được.

Phụ nữ thông minh sẽ không bao giờ đánh bạc

Người ta bảo phụ nữ lấy chồng giống như chơi một canh bạc lớn, thông minh giỏi giang cũng không bằng may mắn. Nhưng mẹ nghĩ: “Phụ nữ thông minh không bao giờ đánh bạc”. Thay vì biến cuộc đời mình thành một trò đỏ đen may rủi như những lá bài đang úp, thì người phụ nữ thông minh sẽ biết cách hoạch định cuộc đời mình một cách rành mạch và rõ ràng.

Tất nhiên trong bản kế hoạch đó, không thể nào lường trước được mọi tình huống khó khăn bất ngờ sẽ đến trong cuộc đời. Thế nhưng đối diện với tình huống đó người phụ nữ yếu đuối kém cỏi sẽ khóc lóc và buông xuôi, còn phụ nữ thông minh sẽ biết cách đối diện để xoay chuyển tình hình. “Trong họa luôn có phúc”, đó là suy nghĩ của những người phụ nữ thông minh và lạc quan
Theo : Blog tâm sự

Anh không xứng đáng để yêu em...

01:25 |
Em nói đầy thách thức “Em sẽ không lấy một người không có nghề nghiệp và tiền đồ như anh. Anh không xứng đáng để yêu em...". Sau khi em bước đi, anh đã quyết định phục thù...

Lời nói đó như lưỡi dao cứa vào trái tim đang mê mệt vì em. Vậy mà em phũ phàng và dứt khoát: "Hãy chứng minh cho em thấy anh tài giỏi như thế nào rồi hãy đến tìm em”. Sau khi em bước đi, anh quyết chí phục thù.

Anh đem cả trái tim chân thành ra mà bày tỏ tình cảm với em, vậy mà em phũ phàng từ chối. Em còn nói anh không có nghề nghiệp, liệu có nuôi nổi bản thân không mà đòi yêu và lấy em? Sĩ diện trong anh bị tổn thương quá lớn. Anh quyết sẽ phải làm cho em thay đổi cách đánh giá về anh.

Anh vốn là chàng trai không được học hành tử tế cho lắm, học hết lớp 12, anh nghỉ học đi làm. Nhưng rồi công việc vất vả, anh chuyển hết chỗ này đến chỗ khác. Ỷ thế bố mẹ khá giả đôi chút nên anh cứ thây kệ, việc gì cũng chỉ làm trong vài tháng là xin nghỉ, mà có đi làm đa phần đều xin thêm tiền bố mẹ. Có thể nói anh sống lông bông, không mục đích, không lí tưởng và định hướng gì cho tương lai.

Nếu có một điểm sáng duy nhất trong con người anh lúc đó thì chính là tình cảm mà anh dành cho em. Ngay lần đầu gặp gỡ, vẻ nết na thùy mị của em làm anh mê mệt. Trong lòng anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thay lòng đổi dạ, mặc dù anh còn chưa kịp bày tỏ tình cảm với em. Anh quyết tâm muốn lấy được em.

Anh tìm đủ mọi cách thức để gây ấn tượng và chinh phục em. Em dường như không bận tâm với điều đó lắm thì phải. Em dửng dưng trước sự nhiệt tình hừng hực của anh. Chính vì thái độ đó anh càng lao vào cuộc yêu với quyết tâm ngùn ngụt là chinh phục được em.





Anh nào có ngờ, ngày anh bày tỏ tình cảm em lại phũ phàng từ chối đến vậy. Lúc đó anh nghĩ không yêu một người là bình thường, nhưng em có nhất thiết phải đánh vào tự trọng và sĩ diện của anh như thế không? Anh cảm thấy bị coi thường. Ngay khi em nói rằng, một người đàn ông mà không tự nuôi sống được bản thân bằng chính sức lực của mình thì không bao giờ có thể là chỗ dựa cho vợ con được. Chính vì thế anh bắt đầu thay đổi, để cho em thấy.

Sau buổi tối em thẳng thừng từ chối. Anh không tìm gặp em nữa, cũng không nhắn tin, điện thoại. Anh bắt đầu xin vào làm việc ở một công ty. Tất nhiên, với trình độ phổ thông như anh chỉ có thể làm công nhân. Điều đó giúp anh hiểu ra rằng, muốn thăng tiến trong sự nghiệp cần có học vấn. Anh về nhà nhờ đứa em gái đang học đại học ôn tập giúp lại bài vở. Anh thi một lớp học đại học tại chức và anh đỗ. Vậy là hàng ngày, ban ngày anh đi làm, tối tranh thủ đi học. Anh dần dần nhận ra niềm hứng khởi trong công việc. Những tháng lương do anh chịu khó đi làm đầy đủ đã dần giúp anh trang trải cho cuộc sống của chính mình mà không cần ngửa tay xin thêm tiền bố mẹ.

Thực sự có đôi lúc anh cảm thấy mệt nhoài vì phải gồng mình lên kham nhiều việc nhưng cứ nghĩ tới câu nói của em làm anh không thể nào thôi cố gắng được. Anh không thể để em khinh thường anh mãi được. Suốt thời gian đó, anh tuyệt nhiên không tìm gặp em.

Công việc mỗi ngày một suôn sẻ, anh được cất nhắc lên vị trí cao hơn do tính chăm chỉ và cận thận trong mỗi việc làm. Càng làm lâu, anh càng nhận ra được tính chất của từng việc. Mọi người khen anh có tố chất, chỉ là trước kia anh không thực sự cố gắng mà thôi. Anh thăng tiến nhanh chóng không ai ngờ, dần dần anh leo lên được chức phó phòng sau khi hoàn thành tấm bằng đại học tại chức.




Anh dần quên cái dự định sẽ tìm gặp em để nói cho em biết anh hoàn toàn có thể thành công. Anh nghĩ có thể giờ em đã quyết định gắn bó đời mình với một người đàn ông khác mà em cho là xứng đáng. Nhưng rồi chính em là người tìm gặp anh: “Cuối cùng thì em đã đợi được tới ngày thấy anh trưởng thành và thành đạt như ngày hôm nay. Không hiểu anh có còn muốn cùng em xây một tổ ấm như lời anh nói ngày trước hay không, nhưng suốt thời gian qua em vẫn luôn đợi anh".

Anh không hiểu mình đang được đón nhận điều gì nữa. Dường như em đang chấp nhận anh. Giờ anh mới hiểu ra rằng, em đã có tình cảm với anh từ dạo đó, nhưng vì muốn anh thay đổi cuộc sống mà em phải làm như thế. Có lẽ em đã đánh cược vào anh. Nếu ngày đó, em từ chối và anh thây kệ, chúng mình sẽ mãi xa nhau. Hoặc nếu anh thay đổi như ngày hôm nay nhưng tình cảm lại không còn cho em nữa, em cũng sẽ không thể bên anh. Em đã đi một nước cờ nguy hiểm, nhưng niềm tin trong em là có cơ sở. Anh thành công rồi và… vẫn còn yêu em.

Một đám cưới chuẩn bị được diễn ra, hơn tất cả mọi lời, anh chỉ muốn nói: “Cảm ơn em nhiều lắm, vợ yêu!”.

Cảm xúc con gái khi bắt đầu một tình yêu

00:00 |
Còn gì hạnh phúc hơn khi bạn tìm được một nửa thực sự của mình. Tuy nhiên để có thể giữ mãi được ngọn lửa tình yêu ấy, là người con gái bạn phải làm gì?

Con gái khi yêu, chỉ cần đừng giữ lòng tự tôn quá cao mà yêu là được, hãy yêu bằng những gì bạn muốn, và thể hiện tình yêu theo nhịp đập trái tim...


Đừng đòi hỏi con trai phải luôn luôn quan tâm đến mình, trong khi mình thì phớt lờ để “giữ giá”. Hãy chủ động nhắn tin thay vì mòn mỏi làm cao chờ “bên kia” nhắn tới, hoặc khi tỏ ra giận dỗi vì con trai không hành động lãng mạn như bạn mong muốn, con gái thử chủ động thể hiện trước xem sao?

Con trai sẽ thích một cô gái với trái tim ấm áp hơn là những cô gái luôn thích tỏ ra kiêu ngạo. Bởi vì giữa một cô gái có vẻ ngoài xuất sắc hoặc kiếm được nhiều tiền, con trai thích người phụ nữ nhan sắc bình thường thôi, nhưng biết nấu những bữa ăn ngon và biết cách cư xử.

Dù cho con trai yêu bạn đến đâu, cũng sẽ không thể chịu nổi một cô gái phiền phức đến độ sáng chưa nắng dở đã mưa, trưa thì loay hoay nồm ẩm, chiều mới hơi ảm đạm còn đến tối đã gió mùa. Đừng viện lý do: Có phức tạp thì mới là con gái, nên càng phải phức tạp để tỏ ra bí ẩn. Nhiều khi sự phức tạp làm cho bạn trở nên khó ưa lắm đấy.


Đừng cau có tại sao con trai chẳng biết cách ăn mặc, hoặc ăn mặc không hợp gu của con gái, hãy tìm cách khéo léo hơn để con trai phải nghe những lời khuyên chân thành. Đừng bắt buộc con trai đi mua sắm đồ linh tinh với bạn cả một ngày trời để rồi ngắm bạn tháo ra, tra vào một tỉ thứ váy áo mà chẳng mua cái nào, hãy để anh ấy tự quyết định có đi cùng với bạn hay không.

Đôi khi không phải sự từ chối thể hiện việc con trai không yêu bạn đâu. Chỉ là có những chuyện con trai không muốn làm, và khó xử trước bạn mà thôi.

Dẫu biết chỉ cần yêu thương đủ là có thể vui vẻ, tình nguyện ở bên nhau cả ngày. Nhưng con gái cũng cần nghĩ cho con trai. Thay vì bắt con trai kè kè sát bên chỉ để làm “cái đuôi” theo sau bạn, hãy để anh ấy làm việc của mình.

Khi yêu, con gái đừng suy đoán mình là người yêu nhiều hơn và bắt con trai phải yêu nhiều hơn thế. Tình cảm là không thể đo đếm, chỉ cần xuất phát từ hai phía đã là hạnh phúc vẹn tròn. Hơn nữa mọi hành động xuất phát từ tình cảm, đâu thể đòi hỏi phải làm sao mới đúng, phải thế nào mới là chuẩn mực?



Khi yêu, con gái đừng bắt con trai phải chờ quá lâu, hoặc chờ thành thói quen, cũng đừng đòi hỏi con trai phải răm rắp nghe lời. Bởi vì như thế con gái sẽ trở thành bảo mẫu, còn con trai bắt đầu hết hứng thú với người mình yêu mất rồi.
Khi yêu, con gái hãy tôn trọng con trai một chút. Đừng thấy người yêu đứa bạn tỏ ra galant với mọi người thì bắt người yêu mình cũng phải galant như thế, đừng lấy mẫu đàn ông xuất hiện trên phim ảnh làm tiêu chuẩn gắn vào bắt con trai phải như thế.

Khi yêu, con gái đừng lúc nào cũng tỏ ra quá yếu mềm, để bắt con trai lúc nào cũng túc trực cạnh bên dỗ dành, cũng đừng muốn trở thành công chúa để bắt anh ấy phải cung phụng mình tuyệt đối.

Suy cho cùng, tình yêu là điều kỳ diệu, cả hai đến với nhau bằng rung động trái tim chứ không phải bằng hình ảnh phản ánh lại trong não một hình mẫu lý tưởng. Con gái khi yêu, chỉ cần đừng giữ lòng tự tôn quá cao mà yêu là được, hãy yêu bằng những gì bạn muốn, và thể hiện tình yêu theo nhịp đập trái tim.

Lúc đó, cả con trai cả con gái đều sẽ cảm thấy mình được đối phương trân trọng và nâng niu biết nhường nào…

[Câu chuyện tình yêu]Cuộc điện thoại định mệnh

01:34 |
CUỘC ĐIỆN THOẠI ĐỊNH MỆNH SAU KHI LI HÔN
Một căp vợ chồng đã lấy nhau được 20 năm thì quyết định li hôn. Nguyên nhân là từ khi kết hôn hai người luôn cãi vã, bất đồng ý kiến, tính cách không hợp. Nếu không phải lo cho con thì hai người đã đường ai nấy đi rồi. Dường như chỉ cần đợi con trưởng thành, không để cha mẹ phải lo lắng thì 2 người sẽ sống cuộc sống tự do của mình, không cần phải nhẫn nhịn những cuộc cãi vã vô nghĩa nữa.
(Họ quyết định li hôn)
Sau khi kí đơn li hôn, 2 người đi ra từ văn phòng luật sư, người chồng đề nghị: “Ăn cơm cùng nhau một bữa nữa nhé!”. Người vợ nghĩ rằng, tuy đã li hôn rồi, nhưng hai người cũng không phải là kẻ thù, ăn bữa cơm cũng chẳng có gì không được cả.
Vào nhà hàng ăn, người phục vụ mang lên một đĩa cá chua ngọt, người chồng liền gắp một miếng cá cho người vợ và nói: “Em ăn đi! Đây là món ăn em thích nhất mà.”
Người vợ lúc ấy đỏ hoe 2 mắt, nói: “Em thất vọng quá, tại sao anh cứ luôn khăng khăng làm theo ý mình, cái gì cũng tự mình đưa ra rồi quyết định, không quan tâm đến cảm nhận của em vậy. Kết hôn lâu như vậy rồi, lẽ nào anh không biết cả đời này món em ghét nhất chính là cá sao?”.
Lúc này người chồng cũng nghẹn ngào nói: “Em luôn không hiểu tình cảm của anh dành cho em, lúc nào anh cũng nghĩ phải khiến em vui thế nào, luôn dành cho em những gì tốt nhất. Em biết không, cả đời này món mà anh thích nhất chính là… cá chua ngọt.”.

Hai người yêu thương nhau như thế, lại vì những vấn đề không hợp nhau mà chia cách. Đây là vấn đề tình yêu, hay là vấn đề về hôn nhân? Sau bữa ăn ấy mỗi người một ngả, anh đi đằng đông thì cô đi đằng tây, 2 người đều sợ mình sẽ hối hận, nên giao ước là trong 1 tháng sẽ không gọi điện cho nhau.
Người chồng đi được 2 bước thì có điện thoại gọi đến, là điện thoại của người vợ. Anh do dự rất lâu, cuối cùng cũng không nghe. Anh trở về nhà, cả đêm cứ trằn trọc không ngủ được, trong lòng nóng như lửa đốt, dằn vặt vô cùng. Anh suy nghĩ rất lâu, cuối cùng đã gọi điện cho vợ thể hiện sự hối hận của mình.
Lại không có ai bắt máy cả. Sau khi gọi rất nhiều lần rồi, cuối cùng có người nhận, lại là giọng của 1 người đàn ông lạ: “Alo, xin chào!” Trong lòng người chồng như có dao cắt, không cách nào giải thích được.
Đang lúc giận dỗi toan cúp máy thì đầu dây bên kia lại nói: “Cho hỏi anh là ai vậy? Trong điện thoại rõ ràng hiện lên 2 chữ: ông xã”.
“Alo, tôi là chồng cô ấy, anh là ai?” Trong câu nói biểu lộ rõ ý thách thức. “À, tôi là bác sĩ, mời anh nhanh chóng đến bện viện XXX ngay, vợ của anh bị tai nạn, hiện đang cấp cứu!”. Lời bác sĩ như sấm đánh ngang tai anh, anh lao nhanh đến bệnh viện.
Hóa ra sau khi 2 người chia tay ngày hôm đó, tinh thần cô ấy không ổn, lúc qua đường bị xe ô tô đâm vào. Người vợ trước khi bất tỉnh đã gọi điện cho chồng, nhưng anh lại không bắt máy.
“Bác sĩ, vợ tôi thế nào rồi, ông nhất định phải cứu cô ấy! Tôi năn nỉ ông!”. Nói rồi, anh quỳ gối trước bác sĩ. Bác sĩ liền đỡ anh ta đứng lên, “Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức cứu cô ấy, bây giờ đang phẫu thuật, đầu cô ấy bị va đập nghiêm trọng, cho dù có tỉnh lại cũng trở thành người thực vật. Anh phải chuẩn bị tinh thần!”
Người chồng hoảng hốt, bất an, anh cứ đi đi lại lại ở hành lang, “Nếu như cô ấy chết đi, tôi phải làm sao đây? Tôi làm thế nào mới đối diện được với chính mình?”.
(Đèn phòng cấp cứu đã tắt)
Các bác sĩ đẩy cửa bước ra, 1 vị bác sĩ già nhất đến trước mặt anh, “Chúng tôi đã cố hết sức, cô ấy có lẽ không sống được đến sáng mai. Anh vào thăm cô ấy đi, chuẩn bị hậu sự đi! Cô ấy đã không thể nói được nữa rồi!”.
Anh dường như sụp đổ, đẩy cửa bước vào phòng.
Người vợ nằm trên giường đã không còn nhìn ra diện mạo, băng quấn quanh đầu chỉ chừa ra mắt và mũi. Người chồng đau như cắt, đến trước giường vợ nói: “Anh đến muộn mất rồi!”. Nói chưa dứt lời, nước mắt anh đã trào ra!
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay vợ, ngạc nhiên thấy khóe mắt cô ấy đỏ hoe ướt ướt, hai hàng nước mắt làm ướt vải gạc, miệng cô khẽ mấp máy, hình như muốn nói gì đó.
Anh vội ghé tai sát vợ, giọng cô yếu ớt, ngắt quãng: “Em… đã điện thoại cho anh, chỉ là… muốn… nói với anh, trong tủ lạnh có sủi cảo, còn giấy bảo hiểm và sổ tiết kiệm trong ngăn kéo, mật khẩu là ngày sinh của anh, còn có mì sợi mà anh thích nhất, còn có… em… yêu… ”. Chưa nói dứt lời, cô không còn nói được nữa. Cô cũng không thở được nữa rồi.
Anh bật khóc nức nở. Đến lúc này đây cô vẫn nhớ căn dặn anh, nhớ tới món mì sợi! Kết hôn bao nhiêu năm, anh chỉ thấy cô ốm có 1 lần, mà món mì cô làm thì rất khó ăn!
1 tháng sau, người chồng mở giấy bảo hiểm trong ngăn kéo, ngày làm thủ tục bảo hiểm là ngày đăng kí kết hôn, người thừa hưởng tất nhiên là tên anh. Số tiền không lớn, chỉ có hơn 30 triệu, nhưng ở giữa có kẹp 1 giấy ghi chú, “Chồng yêu à, lúc anh thấy tờ phiếu này có lẽ em đang ở thế giới bên kia rồi. Cho dù chúng ta sau này có thế nào, nếu có lí hôn thì em vẫn muốn anh biết, tình yêu của em với anh trước sau không đổi, thiên chức làm vợ em không tiếp tục được nữa, cho dù em đi rồi, nhưng số tiền bảo hiểm này sẽ thay em, phần nào tiếp tục chăm sóc anh, giống như là em vẫn ở bên anh. Trên thiên đường em sẽ cầu chúc cho anh, yêu anh!”.
Đọc những dòng này, anh nấc lên, khóc không thành tiếng. Cô ấy trước khi chết vẫn muốn nói “Em yêu anh”!
Sinh mệnh mong manh như thế, ngắn ngủi như thế, vậy thì chúng ta có nói được bao nhiêu lần “em yêu anh”? Thể diện cái gì, giận dỗi cái gì, trong tình yêu không nên quá cố chấp. Khoan dung một chút! Cảm thông một chút! Hiểu nhau một chút! Đừng để trong cuộc sống có những điều đáng tiếc như vậy! Nếu không thì bạn sẽ bỏ lỡ một người cả đời yêu bạn, cuối cùng chỉ nói được một lần câu “anh yêu em.”
Lúc ấy thì có hối hận bao nhiêu đi chăng nữa cũng không thể nghe được lời bày tỏ yêu thương như vậy nữa! Chúng ta cũng chẳng có lí do gì để mà không nói với người mình yêu câu “anh yêu em” cả. Nói với cô ấy, để cô ấy biết tình cảm của bạn, cô ấy là bầu trời của bạn, là sự sống của bạn!
Phải đối xử với bản thân mình tốt một chút vì một đời người đâu có dài. Phải đối xử tốt với những người bên cạnh ta, vì kiếp sau đâu ai biết là còn có thể gặp nhau nữa hay không! Người ta nói: “Tu 100 năm được ngồi chung thuyền, tu 1000 năm mới cùng chăn gối.” Vậy nên, hãy biết trân trọng những hạnh phúc nhỏ nhoi và bình thường bên cạnh bạn.

Em vẫn sẽ chờ anh chừng nào anh còn muốn quay về!

01:32 |
[Tam su]
“Chồng ‘xong việc’ chưa? Em chờ dưới sảnh khách sạn 3 tiếng rồi”
.
Đến nay, vợ chồng tôi đã đường ai nấy đi gần 2 năm nay. Song khi không còn là vợ chồng của nhau nữa thì anh lại có vẻ đối xử với mẹ con tôi còn tốt hơn hẳn khi là vợ chồng chính thức. Hiện, tôi và anh vẫn là hai người bạn trong cuộc sống. Anh vẫn qua thăm con trai và ở lại ăn cơm tối với chúng tôi vào mỗi cuối tuần. Anh vẫn mong được tái hôn lại với tôi, nhưng tôi thì không còn tin anh nữa.
Như đã nói, hoàn cảnh của tôi cũng đã từng gần giống hệt với anh. Tôi cũng nhận ra sự thay đổi ở chồng mình khi anh bắt đầu có nhiều biểu hiện khác thường. Tôi thấy người ta nói rất đúng, khi ngoại tình, phụ nữ dùng tiền để mua sắm và làm đẹp. Nếu bị phát hiện như vợ anh, ngay lập tức chị ấy đòi ly hôn. Nhưng người đàn ông của tôi thì ngược lại. Khi ngoại tình, anh đã dùng tiền để “chăm sóc” cho người tình. Và khi bị phát hiện, anh quay đầu về vì không muốn tan cửa nát nhà.
Bao dung được thì cứ bao dung nếu bạn còn yêu người ấy. Song đa số đàn ông và cả đàn bà nữa, nếu đã ngoại tình thì sẽ không biết đường về đâu.
Thực ra, cuộc sống của vợ chồng tôi tới thời điểm tôi bắt gặp chồng ngoại tình vẫn rất hạnh phúc. Đôi khi tôi không hiểu tại sao chồng tôi lúc ấy lại ngoại tình. Bởi vì chúng tôi đến với nhau vì tình yêu. 3 năm hôn nhân tôi cũng chăm sóc anh từng ly từng tí một.

Tôi cũng là một phụ nữ có thể nói xinh đẹp. Tôi cũng sinh cho anh một đứa con trai đáng yêu và ngoan ngoãn. Và tôi cũng có công việc ổn định với mức thu nhập khá. Đặc biệt, tôi rất biết chăm sóc bản thân để “chiều chồng”. Vì ứng xử khéo léo, biết cách quan tâm, tôi được cả nhà chồng yêu mến… Thế nhưng chẳng hiểu sao anh vẫn lén ngoại tình với người đàn bà khác bên ngoài? Phải chăng, anh ngoại tình vì muốn tìm cảm giác lạ và mong muốn được sở hữu nhiều phụ nữ chăng?
Chồng tôi không đưa nhân tình về nhà hoặc vụng trộm làm tình ngay trên chiếc giường của 2 vợ chồng tôi như nhiều người đàn ông ngốc nghếch vẫn làm thế khi có cơ hội. Ngược lại, chồng tôi thường hẹn hò với tình nhân ở nhà nghỉ hoặc khách sạn. Nói chung, bất cứ nơi nào miễn là không phải ở nhà.
Dù chồng có giấu tôi một cách tinh vi khi lén đi lại với người đàn bà khác, nhưng là một phụ nữ, tôi cũng có giác quan thứ 6 của mình. Chỉ một lần là lượt chiếc áo sơ mi cho chồng đi làm, tôi phát hiện ra chiếc áo sơ mi quen thuộc hôm nay có mùi nước xả vải rất lạ. Nó khác xa với mùi nước xả vải mà nhà tôi đang dùng.
Tất nhiên, tôi nghi ngờ chồng luôn. Tôi lần lại lịch làm việc của chồng thì cũng không thấy anh có những chuyến công tác trong ngày mà chỉ có những cuộc họp với các bộ phận tại cơ quan. Từ chiếc áo có mùi xả vải lạ, tôi quyết làm cho ra lẽ và chú ý đến bất cứ hành động nào nhỏ nhất của chồng.
Chồng tôi là người đàn ông rất thông minh. Vì thế, anh vẫn biểu hiện bình thường với vợ con khi ở nhà. Không còn cách nào, tôi phải dành một khoản tiền không nhỏ để thuê 1 thám tử chuyên nghiệp. Và quả thật, sau nửa tháng bám theo anh, một ngày thám tử đã báo về: Chồng tôi đang gặp gỡ một người đàn bà khác mà hình thức bên ngoài xinh đẹp chẳng kém gì tôi.
Là người khá bình tĩnh, tôi cũng không thích lu loa lên luôn với chồng sau khi nhận được tin thám báo. Tôi vẫn cố gắng đi làm và tỏ ra bình thường mỗi lúc về nhà để chồng không một chút nghi ngờ rằng tôi đã biết mọi chuyện.
Không bao lâu sau đó, một tối giữa tuần, chồng tôi nói có việc gấp ở cơ quan nên cần phải có mặt giải quyết ngay. Nếu như trước đây, tôi sẽ tin lời chồng nói là thật. Nhưng từ khi biết anh cặp kè với người khác, tôi không tin anh nữa.
Chồng ra khỏi nhà, tôi cũng bắt đầu cải trang để đi theo anh. Khi thấy anh đến đón đưa người phụ nữ xinh đẹp kia đi chơi và mua sắm ở một trung tâm thương mại, tôi vẫn hy vọng họ chỉ đang ở trên mức bạn bè với nhau.
Song dù chuẩn bị trước tâm trạng, tôi vẫn giật thót mình khi thấy chồng đưa bồ của anh ấy vào một khách sạn. Và họ đã đặt một phòng ở đây và ở đó suốt 3 tiếng đồng hồ. Tôi đã rất giận và rất sợ, lúc ấy tôi định bằng mọi cách mua chuộc nhân viên lễ tân khách sạn để biết rõ số phòng chồng và bồ thuê rồi xông vào bằng được. Song tôi lại nghĩ, dù bắt tại trận cũng chẳng ích gì. Cái tôi nhìn thấy sẽ càng ám ảnh và khiến tim tôi đau đớn, khó quên hơn.
Tôi quyết định để chồng và bồ của anh thoải mái bên nhau suốt 3 tiếng đồng hồ trong khách sạn ấy. Lúc nhìn đồng hồ đã gần 2 giờ sáng, vì quá mệt mỏi nên tôi quyết định bỏ về nhà. Trước khi về, tôi nhắn cho chồng một tin nhắn: “Chồng ‘xong việc’ chưa? Em đang chờ dưới sảnh khách sạn 3 tiếng rồi. Giờ em về với con. Nếu anh muốn về nhà thì về luôn”.
Khi tin nhắn của tôi vừa gửi đi là khi tôi cũng quay gót ra lấy xe đi về. Nhưng thật sự bất ngờ khi tôi lái xe về đến nhà, tôi đã thấy chồng đang đứng trước cửa nhà đợi tôi. Anh không một lời chối bay chối biến như nhiều người đàn ông khác. Anh chỉ tìm đủ lý do để bào chữa cho lỗi lầm đêm ấy của bản thân.
Và vì còn yêu chồng, vì con tôi còn quá nhỏ, vì anh đã nhận lỗi nên tôi một lần cuối tha thứ cho chồng. Tôi đã nói với anh rằng: “Có 1 thứ mà em không bao giờ muốn tha thứ. Đó chính là chồng ngoại tình. Song em đã phá vỡ nguyên tắc này của mình. Nhưng lần đầu tha thứ cho anh cũng là lần cuối”.
Và cuộc sống của chúng tôi vẫn hạnh phúc sau lần chồng “ăn vụng” đó. Anh vẫn toàn tâm toàn ý lo cho gia đình. Song hình như là người đàn ông đào hoa và đa tình nên dù anh đã cố giam hãm mình nhưng vẫn một lần nữa bị thu hút bởi những phụ nữ có sức hấp dẫn và mới lạ. Sau gần 2 năm tha thứ cho chồng ngoại tình, biết anh vẫn lại tiếp tục “tòm tem” với người phụ nữ khác, lần này tôi quyết định chia tay. Bị động trong ly hôn, nhưng vì biết tính tôi đã quyết nên anh buộc phải chấp nhận.
Tôi viết bài này vừa muốn chia sẻ với bạn đọc, vừa nhắn nhủ những người vợ, người chồng từng có nửa kia đã ngoại tình rằng: Bao dung được thì cứ bao dung nếu bạn còn yêu người ấy. Song đa số đàn ông và cả đàn bà nữa, nếu đã ngoại tình thì sẽ không biết đường về đâu.
Chúc anh và các bạn đọc đã có gia đình luôn có 1 tinh thần thép để giữ chồng, giữ vợ theo cách riêng. Mục đích cuối cùng là để gia đình các bạn hạnh phúc nhất và chính bản thân bạn được hạnh phúc.

Với em, anh là cả thế giới

08:44 |
Em yêu anh vô cùng, anh biết không. Khi anh đi, anh mang theo cả thế giới trong em...

Khi mà cả thế giới dường như là cái gì đó quá to lớn. Khi mà tình cảm bỗng chốc biến thành gánh nặng. Khi mà mỗi sáng thức dậy đều bất an, lo lắng, rằng cả thế giới của mình kia, liệu hôm nay có còn là của mình nữa không, hay dần dần chẳng còn là của mình nữa - 
Em không muốn sống mà luôn phải cảm thấy chênh vênh, anh ạ. Ngay cả anh nữa, chúng ta cũng nhất thiết đừng trói buộc nhau bằng những suy nghĩ hoặc lời nói, rằng đối phương là tất cả, hoặc những gì to lớn tương tự như thế. Chúng ta đừng dựa dẫm quá nhiều vào cảm xúc của nhau, cũng đừng vội cho rằng mọi mối quan hệ là vĩnh cửu. Nếu một ngày nào đó phải xa nhau, cả thế giới sụp đổ, anh và em sẽ sống sao?
Cả thế giới, câu nói đó nói ra dễ dàng biết bao, nhưng lại mang gánh nặng nhường nào. Cuộc đời dài rộng, chúng ta không thể chỉ có mỗi nhau, chúng ta còn có rất nhiều người thân, cũng có rất nhiều bạn bè, còn có muôn vàn mối bận tâm khác. Em không thể vì anh mà loại bỏ hết toàn bộ tất cả những điều cần quan tâm đó, anh cũng không thể vì em mà đánh đổi tất cả những gì anh đang mang.
Đừng bao giờ là cả thế giới của nhau 1
Đó chính là cuộc sống, và chúng ta sống trong một thế giới mà cho dù một ngày nào đó đánh mất nhau có đau khổ đến muốn chết đi chăng nữa, cũng vẫn phải vực bản thân dậy để trở lại là mình, để tiếp tục sống, và tiếp tục sống tốt hơn.
Đi cùng nhau đến hết chặng đường đời, còn chưa thể khẳng định đối phương chiếm bao nhiêu phần trăm trong thế giới của mình. Hiện thực vẫn là hiện thực, ngoài yêu, chúng ta còn phải sống, còn phải hoàn thành những mục tiêu của bản thân, còn phải gánh lấy những trách nhiệm với những người thân xung quanh khi trưởng thành. Có quá nhiều thứ chi phối chúng ta mỗi ngày, và chúng ta không thể chỉ biết có yêu đương.
Tha thứ cho em, nếu em làm anh buồn khi nói rằng anh không phải là tất cả thế giới của em. Cũng xin lỗi anh vì những gì em nói so với hiện thực còn quá khốc liệt. Ngay cả việc sinh tồn chúng ta cũng phải giữ chặt lấy hàng ngày, thì việc yêu đương đến mù quáng cũng trở nên quá xa xỉ. 
Yêu thôi, cho hiện tại đã, chứ đừng trói buộc nhau bằng những lời lẽ xa hoa ấy làm gì. Bởi vì lúc đau khổ, tuyệt vọng vẫn phải sống. Nếu một ngày nào đó anh có thay đổi, có thể chúng ta sẽ nói lời chia tay trong khi em vẫn còn giữ thật nhiều tình cảm, thì em cũng không thể vì thế mà chôn vùi cả thế giới trước mặt. Càng không thể vĩnh viễn ngã khuỵu vì điểm tựa bên cạnh biến mất. Và nhất định em phải như thế!
Quan trọng nhất là, chúng ta luôn phải có trách nhiệm với cuộc đời mình.